Sau Lê Văn Lan, Trịnh Sinh lại khẳng định trống đồng là nhạc cụ. Đây là ý kiến chính thức của đa số các nhà khảo cổ Việt Nam từ trước đến nay.

(Thu Tứ)



Trịnh Sinh, “Trống đồng là nhạc cụ”



Nhạc cụ quan trọng bậc nhất (trong văn hóa Ðông Sơn) là trống đồng, không những phổ biến ở ta mà còn phổ biến ở nhiều vùng Ðông Nam Á, nhất là các trống muộn hơn trống ở ta chút ít.

Xét về góc độ âm nhạc, trống đồng là nhạc cụ tạo tiết tấu cho một dàn nhạc. Bằng nghệ thuật chọn lọc các hợp kim đúc, người xưa đã tạo được những âm sắc trầm hùng cho trống, những âm thanh có độ ấm mà không đục, độ vang mà không rè. Chỉ riêng một chiếc trống cũng đã có một số âm chứ không phải chỉ là một âm đơn điệu. Người xưa chắc hẳn đã đánh trống chủ yếu ở giữa mặt, nơi mà hình Mặt Trời nổi rõ, được đúc dày. Ngoài ra, người xưa cũng đánh trống ở những vành hoa văn quanh Mặt Trời, đánh ở tang và thân trống. Tài liệu dân tộc học cũng cho thấy các dân tộc sử dụng trống đều có cách đánh trống ở nhiều điểm trên trống để tạo những âm thanh khác nhau. Người Việt khi sử dụng trống da như sau này chúng ta thấy, cũng sử dụng cả phần mặt lẫn phần tang, giữa hai phần có những âm thanh mang cao độ khác nhau.

Thực nghiệm đo âm thanh trên trống cũng cho thấy hiệu quả các phần trên trống đồng về mặt âm thanh. Nhạc sĩ Cao Xuân Hạo định âm trên trống Ngọc Lũ như sau:

Ngôi sao giữa mặt có nốt Mi
Vành hoa văn 1 và 3 có nốt Si giáng
Vành hoa văn 4 và 5 có nốt Mi - Pha
Vành hoa văn 7 có nốt Si giáng
Vành hoa văn từ 9 trở ra lại nốt Mi

(Trần Quốc Vượng và Hà Văn Tấn 1960: 141)

Kết cấu trống đồng cũng cho thấy, khác với chiên đồng, trống có một thùng cộng hưởng độc đáo: phần tang phình, phần thân và chân loe ra giúp trống có âm thanh vang xa, từ những âm ban đầu được nhân lên về mặt cường độ. Không những vậy, người xưa còn đào hố rộng ra rồi treo trống đồng lơ lửng giữa hố, giúp cho âm thanh đã mạnh rồi lại mạnh hơn nữa. Có thể coi các hố đào này cũng lại là một loại thùng cộng hưởng nữa. Hình ảnh của những “hố cộng hưởng” như vậy còn thấy trên mặt trống đồng Ngọc Lũ và còn thấy ở nhiều dân tộc sử dụng trống đồng gần đây.

Người xưa đánh trống đồng ở tư thế đặt úp trống, những quai trống đã được lồng dây treo lên. Người Mường (Vĩnh Phú) hiện nay vẫn đặt trống ở tư thế đó. Người Mường cũng dùng những dùi trống dài như chày giã gạo và khoảng 3 - 4 người đứng quanh trống dùng chày đánh vào mặt trống theo hướng thẳng đứng. Hình người đánh trống trên trống Ngọc Lũ cũng cho thấy: một tốp 4 người ngồi, dùng dùi trống đánh như giã gạo, theo hướng thẳng đứng như người Mường.

Người xưa có thể dùng dùi bằng gỗ, đầu bọc vải như tài liệu dân tộc học chỉ rõ (...)

Trong dàn nhạc đương thời, người xưa không chỉ sử dụng một trống mà nhiều trống. Hình khắc trên trống Ngọc Lũ, Hoàng Hạ, Sông Ðà cho thấy có 4 trống. Mỗi chiếc trống đồng có kích thước khác nhau, sản sinh ra những thang âm khác nhau. Vậy là chỉ riêng bản thân những chiếc trống thôi cũng đã cho khá nhiều âm khác nhau, âm đặc trưng của mỗi chiếc, lại còn âm của các phần của mỗi trống. Ðôi khi, như tài liệu khảo cổ học cho thấy, người xưa sử dụng cả một dàn trống lớn khoảng hơn chục chiếc. Hình tượng này được khắc họa rõ nét trên một chiếc thùng đồng có nắp gắn nhiều tượng tròn, tượng người, nhà sàn và cả hơn chục chiếc trống, mang ký hiệu M12-26 ở Thạch Trại Sơn, Vân Nam (Vân Nam tỉnh Bác vật quán 1959).


(Trịnh Sinh, chương IX, “Ðời sống tinh thần của người Ðông Sơn”,
Văn hóa Ðông Sơn ở Việt Nam (nhiều tác giả, Viện Khảo cổ học), nxb. Khoa Học Xã Hội, 1994. Nhan đề tạm đặt.)