Vì thiếu một vũ trụ quan mà tư tưởng của Khổng tử không phải là lý thuyết tôn giáo.

Nhưng từ một góc nhìn khác, như Nguyễn Hiến Lê nhận xét dưới đây, đạo Khổng chẳng khác gì đạo Phật, đạo Chúa, đạo Hồi v.v.

Xem chữ “nhân” nặng tới mức có thể vì nó mà chết: người quân tử chết như thế là bậc thánh tử vì đạo chứ còn gì nữa?

(Thu Tứ)



Nguyễn Hiến Lê, “Ðạo Khổng là tôn giáo”



Nhân (...) quan trọng như vậy, nên không lúc nào quên nó được. “Người quân tử mà bỏ nhân thì làm sao được gọi là người quân tử? Người quân tử không bao giờ lìa bỏ đức nhân, dẫu trong khoảng rất ngắn là ăn xong một bữa ăn, trong cơn vội vàng cũng phải giữ nhân, trong lúc ngửa nghiêng cũng phải giữ nhân” (“Quân tử khử nhân, ô hồ thành danh? Quân tử vô trung thực chi gian vi nhân, tháo thứ tất ư thị, điên bái tất ư thị”).

Vì nhân là đức cần thiết nhất, quan trọng nhất của con người nên người ta có thể vì nhân mà sát thân, chứ không vì sinh mạng của mình mà hại (điều) nhân. (“Chí sĩ nhân nhân vô cầu sinh dĩ hại nhân, hữu sát thân dĩ thành nhân”). Câu đó đã đưa đạo Khổng lên cái mức rất cao, ngang hàng với tất cả các tôn giáo của nhân loại.


(Nguyễn Hiến Lê,
Ðại cương triết học Trung Quốc, Sài Gòn, quyển hạ, tr. 302-303. Nhan đề phần trích tạm đặt.)