Cái câu này lúc nào đó sau Hiệp định Giơ-ne-vơ đã được viết lại thành: “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý đó không bao giờ thay đổi”.

Thực ra, đó cũng là “chân lý” ở tất cả các quốc gia cũng có một lịch sử hình thành, phát triển hữu cơ như Việt Nam. Ta bây giờ mới “bị” lần đầu, chứ Trung Quốc nhiều lần, còn Hiệp Chúng Quốc thì mới non trăm tuối đã tạm thôi “Hiệp”. Bất cứ ở đâu, bất cứ vì cớ gì, cứ hễ đất nước bị chia cắt là sớm muộn cũng xảy ra chiến tranh để đất nước liền lạc trở lại.

(Thu Tứ)



Hồ Chí Minh, “Sông có thể cạn núi có thể mòn...”




Sáng 31 tháng 5 năm 1946, Bác dậy rất sớm (...) viết một bức thư gửi đồng bào Nam bộ: “(...) Đồng bào Nam bộ là dân nước Việt Nam. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý đó không bao giờ thay đổi! (...)”. (Sáng hôm ấy Bác lên máy bay qua Pháp dự Hội nghị Phông-ten-blô.)


(Đại tướng Võ Nguyên Giáp, hồi ký
Những năm tháng không thể nào quên)