Thu Tứ, “Giang lâu thư hoài của Triệu Hỗ”




“Bâng khuâng thấy cảnh nhớ người”…(1)

Nguyên văn

Ðộc thướng giang lâu tứ tiễu nhiên
Nguyệt quang như thủy thủy như thiên
Ðồng lai ngoạn nguyệt nhân hà tại
Phong cảnh y hi tự khứ niên.


Dịch nghĩa

Một mình lên lầu bên sông nghĩ ngợi bâng khuâng
Ánh trăng như nước, nước như trời
Người đã cùng ta đến đây ngắm trăng nay đâu
Phong cảnh dường như giống y như năm ngoái.

Dịch thơ

Bản 1:

Lầu cao lặng đứng bâng khuâng
Sáng trăng như nước, mặt sông in trời
Người trông nay chỉ một thôi
Cảnh trông vẫn nước trăng trời như xưa.


Bản 2:

Một mình lên gác, bâng khuâng
Kìa trăng tựa nước, nọ sông in trời
Năm xưa đối cảnh hai người
Đêm này lẻ đứng, vẫn trời trăng sông…


Bản dịch thơ khác

Lên gác bên sông một ngậm ngùi
Sáng trăng như nước, nước như trời
Bạn chơi năm ngoái nào đâu tá?
Trăng nước như xưa chín với mười.
(Tản Đà)







_______
Tên bài nghĩa là “Trên lầu bên sông viết diễn nỗi nhớ”.
(1)
Truyện Kiều, câu 259: “Bâng khuâng nhớ cảnh nhớ người”.