Chiến tranh quân sự vốn là để lấn chiếm lãnh thổ hoặc bành trướng tôn giáo, nhưng ngày nay có thể có mục đích bắt bên thua phải thay đổi chế độ hay nhượng bộ trong cạnh tranh kinh tế.

Chiến tranh chính trị nhằm vào guồng máy cai trị của địch, gây chia rẽ bên trong guồng máy và giữa guồng máy với quần chúng.

Chiến tranh kinh tế nhằm làm suy yếu kinh tế địch.

Chiến tranh văn hóa có mục đích đồng hóa đối phương.

Ba loại chiến tranh sau có thể được kết hợp để làm xảy ra “diễn biến hòa bình”, thay đổi chế độ ở nước mục tiêu mà không phải tiến hành chiến tranh quân sự.

Lúc nào đó, Trung Quốc sẽ tiến hành chiến tranh quân sự để chiếm biển đảo của Việt Nam.

Còn Mỹ thì đang vừa đứng về phía Việt Nam trong tranh chấp biển đảo, vừa tiến hành chiến tranh chính trị và chiến tranh văn hóa để nuôi diễn biến hòa bình mà Mỹ đã giúp ra đời. Do nhu cầu đối phó với Trung Quốc, Mỹ chẳng những không tiến hành chiến tranh kinh tế đối với Việt Nam mà còn cố ý giúp Việt Nam phát triển kinh tế. Vai trò tích cực của Mỹ trong kinh tế Việt Nam có hai tác dụng ngược chiều. Một mặt, nó khiến người Việt Nam có cảm tình với Mỹ, tức thuận lợi cho diễn biến hòa bình. Mặt khác, vì hễ kinh tế lên thì nhà nước vững, nó lại bất lợi cho diễn biến hòa bình.

Làm sao đây để thắng Tàu khi súng nổ? Làm sao đây để đánh bại Mỹ đang xâm lược hòa bình?

(Thu Tứ)



Hồ Chí Minh, “Chiến tranh phi quân sự”




Chiến tranh ngày nay không riêng gì về mặt quân sự, mà cả về chính trị, kinh tế, văn hóa nữa.


(
Danh ngôn Hồ Chí Minh, Trung tâm Nghiên cứu Quốc học, nxb. Văn Học, 2011, tr. 94, dẫn Hồ Chí Minh toàn tập, nxb. Chính Trị Quốc Gia, 1995, tập 4, tr. 319)