Thu Tứ, “Thảo của Bạch Cư Dị”




Sâu cũng nên thơ, cỏ cũng nên thơ, hay ghê.(1) Năm xửa năm xưa, giữa đồng cỏ mênh mông xanh ăm ắp đâu đó trong nước Tàu đời Đường, có hai người bạn bịn rịn chia tay...

Nguyên văn

Li li nguyên thượng thảo
Nhất tuế nhất khô vinh
Dã hỏa thiêu bất tận
Xuân phong xuy hựu sinh
Viễn phương xâm cổ đạo
Tình thúy tiếp hoang thành
Hựu tống vương tôn khứ
Thê thê mãn biệt tình.


Dịch nghĩa

Trên đồng cỏ đang mọc rậm rì
Hàng năm cứ khô lụn đi rồi tốt tươi trở lại
Nông dân gặt hái xong là đốt mà không hết
Hễ có gió xuân thổi là lại mọc lên
Mùi cỏ thơm bay xa tận con đường xưa
Trời quang thấy cỏ xanh lan tận chân thành cũ
Lại tiễn khách quý lên đường
Cỏ sum suê như tình chan chan lúc chia tay.

Dịch thơ

Kìa trông đã lại vun tươi
Không không có có năm trời vòng xoay
Lửa đồng thiêu đốt, còn đây
Gió xuân vừa thổi lên ngay ngập gò
Cỏ thơm thơm tận lối xưa
Cỏ xanh xanh biếc mãi bờ thành hoang
Tiễn đưa bạn quý lên đàng
Sum suê dáng cỏ chan chan biệt tình...


Bản dịch thơ khác

Ðồng cao cỏ mọc như chen
Khô tươi thay đổi hai phen năm tròn
Lửa đồng thiêu cháy vẫn còn
Gió xuân thổi tới mầm non lại trồi
Xa xa thơm ngát dặm dài
Thành hoang láng biếc khi trời tạnh mưa
Vương tôn đi lại tiễn đưa
Biết bao tình biệt đầm đìa lướt theo.
(Tản Đà)

Cỏ kia chằng chịt trên gò
Một năm thay đổi vinh khô một lần
Lửa đồng đốt chẳng trừ căn
Lại lên mơn mởn khi xuân trở về
Thơm xa ngào ngạt lối đi
Màu xanh lấp lánh tiếp kề thành hoang
Lại đưa du khách lên đường
Tốt tươi xiết nỗi đoạn trường phân ly.
(Trần Trọng Kim)

Trên đồng cỏ bời bời
Hàng năm úa lại tươi
Lửa đồng đốt không xuể
Gió xuân lại sinh sôi.
Lối xưa hương cỏ ngát
Hoang thành màu biếc tươi
Tiễn vương tôn lần nữa
Biệt ly dạ tơi bời...
(Lê Nguyễn Lưu)

Bời bời cỏ mọc trên đồng
Mỗi năm tươi, úa hai lần đổi thay
Lửa đồng thiêu rụi dễ chi
Gió xuân hây hẩy đến kỳ lại lên
Mùi thơm đường cũ xa lan
Tạnh mưa vẻ biếc thành hoang đượm màu
Vương tôn khi tiễn đưa nhau
Chia ly phút ấy xiết bao tình hoài.
(Trương Việt Linh)


(Toàn bộ bản dịch của TT đã in vào sách
Dịch thơ Đường xuất bản năm 2017)




_________
(1) Bạch Cư Dị có bài “Thu trùng”.