Nhà thì chỉ “thường thường bậc trung”, nhưng nhan sắc hai chị em chẳng “trung” tí nào, mà “mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười”. Tuy cùng “vẹn”, nhưng “khuôn trăng đầy đặn” của em dường như không lôi cuốn bằng khuôn “trái xoan”(?) của chị. Cái “vẻ” “sắc sảo mặn mà” của Kiều mới tới mức “một hai nghiêng nước nghiêng thành”. Đã đẹp ơi là đẹp, Kiều lại đàn hát thơ vẽ giỏi ơi là giỏi, chưa kể đánh cờ cao mà mãi mười lăm năm sau Kim Trọng mới biết. Hai trang “phong lưu rất mực hồng quần” này đã “tới tuần cập kê”, nhưng hãy còn “êm đềm trướng rủ màn che / tường đông ong bướm đi về mặc ai”

(Thu Tứ)



Nguyễn Du, Truyện Kiều (câu 7-38)



Cảo thơm lần giở trước đèn,
Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh.
Rằng: Năm Gia Tĩnh triều Minh,
Bốn phương phẳng lặng hai kinh vững vàng. (10)
Có nhà viên ngoại họ Vương,
Gia tư nghỉ cũng thường thường bậc trung.
Một trai con thứ rốt lòng,
Vương Quan là chữ nối dòng nho gia.
Ðầu lòng hai ả tố nga, (15)
Thúy Kiều là chị em là Thúy Vân.
Mai cốt cách tuyết tinh thần,
Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.
Vân xem trang trọng khác vời,
Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang. (20)
Hoa cười ngọc thốt đoan trang,
Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da.
Kiều càng sắc sảo mặn mà,
So bề tài sắc lại là phần hơn.
Làn thu thủy nét xuân sơn, (25)
Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh.
Một hai nghiêng nước nghiêng thành,
Sắc đành đòi một tài đành họa hai.
Thông minh vốn sẵn tính trời,
Pha nghề thi họa đủ mùi ca ngâm. (30)
Cung thương, làu bậc ngũ âm,
Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương.
Khúc nhà tay lựa nên xoang,
Một thiên Bạc mệnh lại càng não nhân.
Phong lưu rất mực hồng quần, (35)
Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê.
Êm đềm trướng rủ màn che,
Tường đông ong bướm đi về mặc ai.


(
Truyện Kiều, nxb. Ðại Học Và Trung Học Chuyên Nghiệp, Hà Nội, 1973)