Trong ba mươi năm đã có không biết bao nhiêu đoàn quân Nam tiến. Trong những đoàn đi sau có thể có con, cháu, em của chiến sĩ đoàn đi trước. Đây là một người em lên đường sau khi nghe tin xấu nhất về anh mình. “Em đã qua (…) / Em đã gặp (…)”, vừa đi “em” vừa hỏi thăm về nơi “anh” nằm xuống. Sự tình cờ khiến đường hành quân đi qua rất gần địa điểm xảy ra trận bom tọa độ ấy. Đây rồi, trời ơi: “Cánh rừng còn kia (…)”, nhưng “Anh không (…) dù chỉ là ngọn cỏ / (…) vuông đất nhỏ”. Trong suốt nhiều năm, người chiến sĩ đi sau đau đớn mãi về một nấm mồ không có cho anh mình, nhưng khi sáng tác bài thơ này thì cảm xúc rút cuộc đã thăng hoa. Người không giữ riêng chút đất nào đã hóa thành chính đất trời nơi một vùng quê hương. Người đã ngã xuống bây giờ “ngày ngày (…) vẫn đứng”… “Anh” như thế không còn chỉ là “anh tôi” nữa, mà trở nên người liệt sĩ vô danh tiêu biểu. Nhớ thơ Chính Hữu: “Ôi tên anh không bao giờ mất! / Tôi thấy tên anh / Trong màu cỏ mùa xuân đã mọc / (…) / Anh đứng dậy, như ngày xưa đứng gác” (bài “Vô danh”). Rồi nhớ thơ Nguyễn Đình Thi: “Nước chúng ta / Nước những người chưa bao giờ khuất / Đêm đêm rì rầm trong tiếng đất / Những buổi ngày xưa vọng nói về…” (bài “Đất nước”). Ngoại nhân đến đất nước ta chỉ thấy và nghe hình và tiếng của hiện tại, nhưng chính ta thì phải thấy nghe được cả hình tiếng của “những buổi ngày xưa” nữa thì mới đáng là ta!

(Thu Tứ)



Hữu Thỉnh, “Phan Thiết có anh tôi”



Anh không giữ cho mình dù chỉ là ngọn cỏ
Đồi thì rộng anh không vuông đất nhỏ
Đất và trời Phan Thiết có anh tôi

Chính ở đây anh thấy biển lần đầu
Qua cửa hầm
Sau những ngày vượt dốc
Biển thì rộng căn hầm quá chật
Khẽ trở mình cát đổ trắng hai vai

Trong căn hầm mùi thuốc súng mồ hôi
Tim anh đập không sao ghìm lại được
Gió nồng nàn hơi nước
Biển như một con tàu sắp sửa kéo còi đi
Những ngôi sao tìm cách sáng về khuya
Những người lính mở đường đi lấy nước
Họ lách qua những cánh đồi tháng chạp
Trong đoàn người dò dẫm có anh tôi
Biển ùa ra xoắn lấy mọi người
Vì yêu biển mà họ thành sơ hở
Anh tôi mất sau loạt bom tọa độ
Mất chỉ còn cách nước một vài gang

Anh ở đây mà em mãi đi tìm
Em hy vọng để lấy đà vượt dốc
Tân Cảnh
Sa Thầy
Đắk Pét
Đắk Tô
Em đã qua những cơn sốt anh qua
Em đã gặp trận mưa rừng anh gặp
Vẫn không ngờ có một trưa Phan Thiết
Em một mình đứng khóc ở sau xe

Cánh rừng còn kia trận mạc còn kia
Vài bước nữa thì tới đường số Một
Vài bước nữa
Thế mà
Không thể khác
Biển màu gì thăm thẳm lúc anh đi

Em chưa hay cánh đồi ấy tên gì
Nhưng em biết ngày ngày anh vẫn đứng
Anh chưa biết đã tan cơn báo động
Chưa biết tin nhà không nhận ra em
Không nằm trong nghĩa trang
Anh ở với đồi anh xanh vào cỏ

Cỏ ở đây thành nhang khói của nhà mình
Đồi ở đây cũng là con của mẹ

Lo liệu trong nhà dồn xuống vai em
Tiếng còi xe Phan Thiết bước vào đêm
Đèn thành phố soi người đi câu cá
Anh không ngủ người đi câu không ngủ
Biển đêm đêm trò chuyện với hai người
Cứ thế từng ngày Phan Thiết có anh tôi.


1981