Dân tộc ta có tính ôn hòa, cái đó thì bây giờ ai cũng biết. Nhưng có phải nhà báo Liên Xô này là người đầu tiên viết nó ra không?

Chắc không phải Man-đen-x-tam đã qua thăm nước ta dài ngày, gặp rất nhiều người Việt Nam, tìm hiểu họ thật kỹ, rồi từ đó rút ra kết luận. E rằng nhà báo coi như chỉ mới biết có người thanh niên tên Nguyễn Ái Quốc mà thôi! Ngẫu nhiên, người ấy là một người Việt Nam tiêu biểu, “tỏa ra” đúng thứ mùi đặc trưng của văn hóa dân tộc mình.

Tại sao Man-đen-x-tam nói ta “độ lượng”? Chắc vì thấy Nguyễn Ái Quốc không đòi trả thù giặc Pháp mà chỉ muốn giặc trả lại độc lập cho Việt Nam. Ta dễ bỏ qua, đó trước tiên là do cái tính ôn hòa. Nhưng đó cũng là bởi ta không có thế mạnh để mong trả thù. Đối với giặc Tàu xưa kia, mỗi lần đánh đuổi ra xong, ta đều bỏ qua, thậm chí có khi còn chịu cống người vàng! Đối với giặc Pháp bây giờ cũng vậy, chỉ mong nó cút. Cái thế yếu giúp làm lòng rộng!

(Thu Tứ)



Man-đen-x-tam, “Người Việt độ lượng và ôn hòa”



(Dân tộc Việt Nam là) một dân tộc rất (...) độ lượng, rất ghét những gì thái quá (…) Từ Nguyễn Ái Quốc tỏa ra một thứ văn hóa, không phải văn hóa châu Âu (…)


(Trong bài viết của nhà báo Liên Xô Ô-xíp Man-đen-x-tam,
Danh ngôn Hồ Chí Minh, Trung tâm Nghiên cứu Quốc học, nxb. Văn Học, 2011, tr. 39, dẫn Hồ Chí Minh toàn tập, nxb. Chính Trị Quốc Gia, 1995, tập 1, tr. 478)