Ðời có lúc vui lúc buồn, nhưng hình như mọi người đều cho rằng dù đời ra sao đi nữa, nhìn đời phải nhẹ nhàng mới hay.

Tại sao nhẹ là hay? Có phải vì như thế có nghĩa ta đã “cất” được đời lên thành rượu, ta đã vượt được lên trên những từng trải giờ chỉ là “hèm”?

Viết tiểu thuyết là trình bày một cách nhìn đời. Nhà văn nhìn nhẹ nhàng thì tiểu thuyết có “khí vị vui vẻ”. Vũ Bằng đọc lại
Kiều, thấy cái khí vị vui vẻ của cách nhìn Nguyễn Du...

(Thu Tứ)



Vũ Bằng, “Cái giọng văn tiểu thuyết”



(...) tiểu thuyết (...) tả (...) cuộc đời (...) mà đời (...) là một cuộc hí trường xen tiếng khóc (...) nên giọng văn dùng viết tiểu thuyết cũng cần phải như đời (...) vừa vui, vừa buồn (...)

(...) khí vị vui vẻ trong một cuốn tiểu thuyết là gì? (...) đó là nghĩa chữ humour tạm dịch ra (...)

(...) cái khí vị vui vẻ (...) Nó không cười. Nó chỉ gây cho ta một cảm giác nhẹ nhàng, dễ chịu (...)

Không phải tìm lâu, cứ lấy hai truyện Hoa TiênKiều ra so sánh, ta cũng có thể thấy rằng một phần sự đắc thắng của Kiều trên truyện Hoa Tiên cũng là do cái khí vị vui vẻ cũng là do cái khí vị vui vẻ của ngòi bút Tiên Ðiền (...) đọc (...) Kiều, ta không thể bật cười ở bất cứ đoạn nào, nhưng cái khí vị vui vẻ làm cho ta đọc mà không thấy nặng nề (...) ta thấy dễ chịu, khoan khoái khi đọc những đoạn như Kiều gặp Mã Giám Sinh (...) Sở Khanh dỗ Kiều (...) Thúc Sinh sợ vợ v.v.

Ðó là chỉ kể mấy đoạn khả dĩ làm thí dụ cho cái khí vị vui vẻ trong truyện Kiều mà thôi, chứ thực thì trong một tác phẩm nghệ thuật có tiếng (1), cái khí vị vui vẻ thường bao trùm tất cả, chứ không căn cứ riêng ở câu nào hay đoạn nào.


(Vũ Bằng,
Khảo về tiểu thuyết, nxb. Phạm Văn Tươi, Sài Gòn, 1955, chương X)





____________________
Nhan đề do người chọn tạm đặt.
(1) Ý nói có giá trị. Vốn trước kia tiếng với giá trị đi liền. Bây giờ không nhất thiết thế nữa. (TT)