“Thế rồi kỳ lạ quá”… Cái ý đơn giản mà thật hay. Người thân của mình, nhưng đã hy sinh vì việc chung, thì nên tưởng nhớ trong tinh thần của việc chung. Nhớ như thế, thì tuy “em đã hy sinh rồi”, “tôi vẫn gặp” được…

Có bao nhiêu tuổi hai mươi bây giờ sống xứng với bao nhiêu “Mãi mãi tuổi hai mươi”?

(Thu Tứ)



Phan Thị Thanh Nhàn, “Em tôi”




Em tôi đi bộ đội
Năm nó tròn hai mươi
Chưa một ngày gặp lại
Em đã hi sinh rồi

Nó ngã xuống chiến trường
Giữa những ngày ác liệt
Đồng đội chưa tìm ra
Nơi tạm chôn hài cốt

Mẹ khóc khô nước mắt
Tôi tìm hỏi nhiều nơi
Nhưng vẫn chưa biết được
Nấm mộ nào em tôi

Thế rồi kỳ lạ quá
Trong tất bật tháng ngày
Tôi mấy lần sửng sốt
Chợt gọi thầm Khải ơi!

Có phải chính em tôi
Vai tựa vào chiếc nạng
Ánh mắt nhìn điềm đạm
Trong đêm mừng chiến công?

Rồi khu kinh tế mới
Chính em đang mải làm
Chợt dừng tay vẫy gọi
Khi xe tôi qua đường

Hôm tôi thăm Côn Đảo
Tàu cặp bến đã khuya
Chính em ùa ra đón
Quân hàm sao binh nhì

“Em chưa thể về nhà
Em còn nhiều việc bận
Chị có hiểu em không
Mẹ ơi xin đừng giận’’

Với mọi người, em tôi
Không còn tên còn tuổi
Đài liệt sĩ vô danh
Nấm mồ chung cỏ xanh

Nhưng riêng tôi vẫn gặp
Giưa biển xa đèo cao
Trên bao gương mặt trẻ
Đứa em trai thuở nào

Nó sống cùng đồng đội
Vĩnh viễn tuổi hai mươi
Tôi gọi tên em mãi
Giữa núi sông ngàn đời.