Để sống còn, ta phải đổi mới kinh tế.

Khó khăn là, để đổi mới kinh tế, ta phải giao thương với Tây phương. Tây ỷ thế giàu, bắt nhà nước ta phải để cho tha hồ tuồn văn hóa Tây vào. Nhờ kỹ thuật tiến bộ, văn hóa Tây tới được đông đảo nhân dân. Do tự ti mặc cảm, nhân dân ta đua nhau tự “hòa tan” tới tận màu tóc!

Khó khăn nữa là, kinh tế đổi thì môi trường sinh hoạt cũng đổi, ngày càng giống như bên Tây. Sinh môi đồng, làm sao đây cho văn hóa khỏi đồng?

Làm sao đây để có thể hoàn thành “trách nhiệm với tất cả quá khứ và tương lai”?

(Thu Tứ)



Chu Quang Trứ, “Hòa đồng, không hòa tan!”



Văn hóa dân tộc (...) Hòa đồng và kết tinh chứ không hòa tan là trách nhiệm của chúng ta với tất cả quá khứ và tương lai.


(Chu Quang Trứ,
Văn Hóa Việt Nam nhìn từ mỹ thuật, nxb. Mỹ Thuật, 2002, tập I, tr. 175. Nhan đề phần trích tạm đặt.)