Hy sinh có nhiều mức độ, cao nhất là hy sinh tính mệnh. Một cách tự nhiên, trong “trường ca” về nữ thanh niên xung phong này, ba khúc chót với lời thơ cực kỳ tha thiết, đều về những nữ liệt sĩ. Khóc “em”, rồi khóc “chị”, khóc chị lâu hơn, lại cũng tự nhiên, vì chị thường có gần như là mẹ.

Khúc cuối cùng sau đây hình như không phải về một liệt sĩ nhất định nào, vì có đến ba lối hy sinh:

“Lần ấy chị hong áo cưới nguyên hồ
Áo mặc khi phá bom cảm tử (...)
                           anh chưa lần ngắm yêu thương (...)
(...) trong mộ chị có gì đâu,
                               thân thể chị đã hòa trong núi sông”,

“... bùng lửa đuốc sống”, và

“Chị đội đất đứng lên cùng cây súng bước ra khỏi hầm
             bom dập, tóc còn búi cao, còn nguyên áo bà ba”.

Lối nào cũng xiết nỗi thương tâm. Nhưng lối thứ nhất đứng riêng, vì đó là kết quả của một hành động cảm tử. “Cứ trước mỗi lần (tổ phá bom nổ chậm) đi làm nhiệm vụ, đại đội lại làm lễ truy điệu”.(1) Đồng đội khóc trước cho trường hợp không may, còn người ra đi làm nhiệm vụ tối nguy hiểm thì có khi mặc một chiếc áo có ý nghĩa đặc biệt đối với mình.

Như sáu đoạn thơ đầy xúc động kể, những người đã hy sinh cao cả ấy trong đời sống không xa lạ gì cả so với chung quanh mà có đầy đủ những tình cảm, mơ ước bình thường: “lên rừng nhớ mẹ ngoái đầu nhìn chớp đằng đông, ngôi nhà ấu thơ (...) hiện trong gió bể”, “nửa đêm nhớ lời cha dặn bom giết hại em trai, đừng đem kể ở chiến trường, chị ôm gối khóc”, “...câu mái đẩy, mái nhì, câu tình, câu ý, buộc mở tên người chị đằng đằng gọi nhớ thương”... Chị cơ bản y như mọi người, nhưng chị cũng có khác đa số mọi người một chút, với tình cảm yêu thương rộng rãi dịu dàng được thể hiện hàng ngày thành nhiều hành động cụ thể: “... chị rũ áo cả tiểu đội đem phơi”, và với phong cách chiến sĩ gương mẫu: tuy có “cả giấc mơ (lãng mạn) giấu đằng sau mắt ướt”, chị chỉ thi thoảng lặng lẽ ướt mắt thôi chứ “chưa lần nào (...) khóc để em nghe”.

“Chị ơi hãy về
Mùa hong áo
            lửa uy nghi...”.

Uy nghi là những người chị Trường Sơn.

(Thu Tứ)

(1) “Chuyện của nữ thanh niên xung phong phá bom nổ chậm”, trang
bienphong.com.vn.



Lê Thị Mây, “Lửa mùa hong áo” (XVII.1-6)



1.

Gió lùa hốc núi vang vọng khúc Trường Sơn
Chị đã mang theo thời gian
                     tóc xanh vẫn xanh như thủa trước
Chị đã mang theo cả mối tình
                     cả giấc mơ giấu đằng sau mắt ướt
Cỏ bơ phờ nơi bậc đá ngóng trông

Chị ơi, đi từ lửa, vọng từ trăng, về từ áo bà ba
Nắng cúi gấp nếp tà phai bạc
Tóc gội bồ kết qua mấy cánh đồng gió lùa hơi không lạc
Chị bên này, em kim chỉ lần mũi vá,
                                khóc dòng chữ trên bia

Lần ấy chị hong áo cưới nguyên hồ
Áo mặc khi phá bom cảm tử
Áo mới khoe liền khung cửi,
            trăng khoe thoi, sợi khoe mềm, dệt khăn hoa lý
Nước mắt cười lai láng cháy trong cây

Lần ấy chiều so vạt cất câu lý ngựa ô
Câu lý bay ngựa ô rung bóng lửa
Má chị hồng cớ sao lòng âm vang, có gì như máu ứa
Sau nếp ngồi chị mở lá đổi heo may

Chị ơi chị rũ áo cả tiểu đội đem phơi
Gió bấc mưa phùn dềnh dàng
                      mặt trời chênh vênh sắc núi
Áo giăng qua lán qua cành lấm bụi
Trái sim muồi rơi giọt mực,
     giọt mực lăn theo dấu chân chị khắp đồi thấp đồi cao.

2.

Từ buổi ủ tro đầu đội cơn mưa lâm thâm
Bến giặt chao chân,
                  con chép hóa rồng, suối âm vang tiếng chị
Chị phơi lên đốt sào cong câu mái đẩy,
                                    mái nhì, câu tình, câu ý
Buộc mở tên người chị đằng đằng gọi nhớ thương

Nhớ vàng trong lá, đỏ trong hoa, nồng với vạt tứ thân
Mỗi góc bếp một trái tim tro vùi thêm dấu lặng
Củi rừng thì tươi, lá rừng thì non,
                            lá nổ, rừng thêm vắng
Má lúm đồng tiền chị đỡ lá ra cây...

Cây vông vang nghiêng bóng đâu đây
Ðâu đây nách cành chưa dứt câu ru con Nam bộ
Rừng đưa nôi tiếng chị ru vấp chân người tìm mộ
Má chưa chồng đỏ đượm dưới hòn than

Áo gấp nếp ưu tư, bởi chị chưa lần mặc,
                           anh chưa lần ngắm yêu thương
Biền biệt xa biền biệt mây biền biệt gió
Cau đám hỏi chưa têm, chị khóc không dám dỗ
Nhưng chưa lần nào chị khóc để em nghe

Mùa thu phơi tà ngắn dài, vạt mưa nắng so le
Buổi ấy đến giờ cây sào cong vít chân trời cong lặng lẽ
Bếp ủ từ bàn tay từ trái tim âm thầm
                                        chờ con của mẹ
Nhưng mà bom cháy áo,
            bom giật cặp ba lá, trong mộ chị có gì đâu,
                               thân thể chị đã hòa trong núi sông.

3.

Sông đã trôi sông chợt về trong cát bỏng mênh mông
Sóng mang vọng khúc lời thầm thì chị kể
Lên rừng nhớ mẹ ngoái đầu nhìn chớp đằng đông
                         ngôi nhà ấu thơ sẽ hiện trong gió bể
Cánh buồm so lá thắm chị hong khô

Nỗi yêu thương nỗi nhớ cát nhớ bờ
Chị đem sóng giăng ầm ì gót nắng
Chị đem sóng gói vào sương gói vào muối mặn
Khóe mắt rừng tìm bóng chị sau khúc lở phù sa

Sông đã trôi lần ấy lửa cũng trôi trong lũ dữ tháng ba
Chị quật sóng vớt năm vớt tháng
          mặc còn tro còn than không tiếng rên trong ngực
Vớt con đường trong bom vớt con đường cháy rực
Mười ngón tay ngón đeo nhẫn
                       bùng lửa đuốc sống chị trao

Có lần lửa cười vắng chị rừng lặng im
        thay lá hoa cũng chừng ngậm nhị hương không bay
Lần ấy nửa đêm nhớ lời cha dặn bom giết hại em trai
              đừng đem kể ở chiến trường, chị ôm gối khóc
Dằng dặc đi dằng dặc chiêm bao dằng dặc thư,
              dằng dặc trang nhật ký lòng nối lòng đau thắt
Chữ còn nhìn chữ chị ấm theo gió cuốn theo mây

Ôi yêu thương ôi vắng chị vắng bước chân vắng bàn tay
Giường chiếu ba-lô lược gương buồn ủ rũ
Lửa trong lửa vạt lật, vạt phơi, vạt thức, vạt ngủ
Yêu một lần chị nhen nhóm chị giữ lửa để ra đi.

4.

Em muốn nghe sóng mãi thầm thì
Có một lần anh đem lửa về cho chị
                           bập bênh giăng màu áo
Rung bên nắng chị hờn phơi bên bão
Lưng hai người ấm vào đá, cháy vào cây,
                           khi nửa đêm cành vì thế sương rơi

Em đã tin, đã hiểu đời nối bên đời, người ấm bên người
Khi ngoảnh lại anh cũng nhập vía
    vào dáng ngồi của chị ôm súng trong bom tim vẫn đập
Tua áo bom vắt lên cây lửa cháy
                          nghiêng trời xanh mưa dập
Sau nếp ngồi, em cầu chị tựa về bầu thai mẹ,
                          lần nữa chị ra đời, chị tiếp sống và yêu

Gió bấc non đem tro rải khắp đồi,
                          đem tiếng chim về tìm tổ mỗi chiều
Ðem bướm giăng trăng sáng, bầy chuồn kim
                          thêu gối để chị mang theo như chị sống
Ðem câu hát môi chị ngậm đất, đất cháy bỏng
Chị nồng nàn như quả, quả mỗi ngày anh bế ẵm
                          cho gió giữ hương, cho tay bế giữ làn hơi

Em muốn tin, em muốn kể, lời nhặt hết dịu dàng,
                                               tay nhặt hết xương tan
Rằng áo chị đan nàng Bân tiếp đường kim mũi chỉ
Chị thấm nước mắt óng ả lời ru,
                      óng ả câu mái hò, câu khoan, câu lý
Củi lửa mười hai chỗ ngồi, người về thiếu mười hai...

Em ôm mặt, ôm cây, những vọng khúc hà hơi
                      cho suối lạnh, hà hơi cho đường mưa
Anh cũng về, hình như anh vỡ ào theo chớp nguồn,
                                                                     theo sấm
Anh nhặt hết lời,
                      anh nhặt hết xương tan trong bóng rậm
Gặp trăng tròn lạc ngày cưới thủa chị mong.

5.

Vọng khúc từ cây cây nhuốm màu thắm đỏ rưng rưng
Nghe lửa khóc chỉ có lòng chị, hồn chị,
                          chỉ tim chị thập thình trong đá trắng
Sư đoàn hành quân mang chị theo, cho lòng bớt nặng
Lán trại chị về, dây phơi giăng mắc,
                          chị cho gió thổi qua rừng

Thương đến áo nhớ đến khăn khóc đến lệ
                                              đi đến núi đến non
Chỉ chưa đến được là phía binh đoàn con trai
                                              chiến trường sáp mặt
Chưa kịp được đường nối đường lòng nối lòng
                                              hẹn ngày tan giặc
Chị đội đất đứng lên cùng cây súng bước ra khỏi hầm
             bom dập, tóc còn búi cao, còn nguyên áo bà ba

Em muốn tin, trao ngày tháng niềm tin
                                       bởi chị lẫn vào trăng
Rằng anh đã về, anh đã nhặt hết thư rơi,
                        dù sai lạc hòm thư, nhòe hoen mực tím
Anh nhặt hết những giấc mơ ban ngày chị mơ
                                       theo dấu chân người lính
Phía chị cười khúc khích ấm chiều đông

Em tin cho em tin cho chị tin cho anh giữ mãi mùa xuân
Rằng câu lý câu xoan câu dặm câu khơi câu sông biển
Anh gói lửa bên thắt bên buộc bên tình bên im tiếng
Anh đã nhặt xương tan đeo mộ chí trong tim,
                                          còn tiếp cuộc hành quân

Anh đã nhặt lá non ướt sũng mùa mưa Trường Sơn
Trăng phơi áo đêm vừng dương phơi áo ngày
                                            núi trùng trùng đỡ gió
Sư đoàn lại vào sâu nghe sau lưng chị nói cười,
                                            ba-lô chị thở
Vốc hết tro than chị gói áo đi qua mùa
                      những mùa khô cây bói quả bàng hoàng.

6.

Trong bọc áo chị còn kim chỉ, trang nhật ký dở dang
Chữ liền chữ, đêm liền đêm, ngày liền ngày,
                                          sáng bừng lên gương mặt
Màu mực đừng phai, vết đạn xuyên thời gian dằng dặc
Ký ức bập bùng mỗi tên núi tên sông
                                          thao thức những thiêng liêng

Gió lật từng trang sẽ gặp chị
                                    dép lốp ba-lô má lúm đồng tiền
Sẽ gặp cầu, gặp ngầm, gặp tro bóng chị
                                          quên bếp lửa
Gặp khi chị hát, chị ru, gặp lời anh tiễn đưa
                                          chưa kịp hẹn hò đôi lứa
Áo cưới vò đau, nước chảy hóa trời xanh...

Ðông Trường Sơn, Tây Trường Sơn
                                          vang vọng khúc mở đường
Áo xẻ tà trái bồ kết trên cành run rẩy
Lán tiểu đội rừng che, người biền biệt,
                                               chị ơi chưa kịp thấy
Lăn trong tiếng cười, giọng nói nghiêng mực lăn
                                               cùng hổn hển vừng dương

Hai vạt áo cỏ găm chữ bên chữ thổn thức yêu thương
Trang nhật ký chị để lại chảy nên sông,
                                      sông chảy khôn cùng phía trước
Sông nhập sông, sông tới biển, mắt lá, mắt cây,
                                      mắt chữ xôn xao niềm mơ ước
Phía những con đường tiếng hát dội trùng non

Ðiệp khúc những con đường sư đoàn nối sư đoàn
Tóc con gái neo qua bến bờ tình yêu,
                                      vắt qua đèo Ngang, đèo Mụ Giạ
Tóc con gái
Em Phượng
Em Ngà...
         cuộn với tóc rừng, máu cuộn xanh hồn trong đá
Tiểu đội mười hai chỗ ngồi, mười hai nốt nhạc
                                                  thả dấu lặng và ngân
Tiểu đội mười hai người, mười hai tháng
                                                  trăng treo rằm quả thị
Chị ơi hãy về
Mùa hong áo
            lửa uy nghi...


30-4-2003


(Khúc XVII - “Vọng khúc Trường Sơn”, trường ca
Lửa mùa hong áo, nxb. Quân Ðội Nhân Dân, 2003)