Vì nhiều lý do: vật liệu xây dựng không bền, điều kiện tự nhiên khắc nghiệt, chiến tranh, cách mạng xã hội, cách mạng kỹ thuật, ở châu thổ Bắc bộ hiện nay chỉ còn rất ít những ngôi nhà xưa, trong số đó không có một ngôi bề thế nào.

Nói riêng về cách mạng xã hội: nếu chủ nhà không xứng thì không cho ở nữa, nhưng những cơ ngơi to tát, xây dựng công phu kia thì phải bảo tồn làm một thứ bằng chứng về độ cao của văn hóa dân tộc chứ.

Không còn nhà cổ để xem tận mắt, ta đành phải tìm trong sách cũ những phác họa chân dung của nó, vừa đọc vừa cố tưởng tượng...

(Thu Tứ)



Chu Thiên, “Nhà ngói cây mít”



Qua một cái cổng ngói cao và to, có hai cánh lim chắc chắn, trong lũy tre xanh rậm rạp, con chim sẻ chui không lọt, quan khách đi lên cái đường ngõ lót đá xanh hai bên bờ trồng cỏ tóc tiên. Qua một cái vườn cau chi chít, vào một cái cổng nữa, đến tường hoa xây cuốn hoa thị, là đặt chân lên cái sân gạch bát tràng rộng thênh thang. Ba bề sân là nhà, nhà ngang dãy dọc (...) nhà ngói san sát như bát úp, trong hào ngoài lũy, kiên cố như thành (tr. 88-89)

Nhà bên tay phải là một cái nhà đã cổ có đến bảy gian, ba gian giữa là nhà ngoài, còn mỗi đầu hai gian làm buồng (...)

Cái hào sâu thăm thẳm, rộng bằng cái chiếu (...) Trong vườn ở mỗi gốc cau có một cái chum hứng nước mưa... (tr. 115-117)


(Trích
Nhà nho. Nhan đề phần trích tạm đặt.)