Một thời đất nước có vô số con nhiều mẹ và vô số mẹ nhiều con!

Con nhờ mẹ nuôi:

“Con nhớ mế! Lửa hồng soi tóc bạc
Năm con đau, mế thức một mùa dài
Con với mế không phải hòn máu cắt
Nhưng trọn đời con nhớ mãi ơn nuôi” (CLV, “Tiếng hát con tàu”)

Mẹ nhờ con đi giết giặc:

“Má hét lớn: Tụi bay đồ chó!
Cướp nước tao, cắt cổ dân tao
Tao già, không sức cầm dao
Giết bay, có các con tao trăm vùng” (Tố Hữu, “Bà má Hậu Giang”)

Người mẹ “đưa con ra trận” với “con” chỉ mới “mẹ mẹ, con con chưa được mấy lăm chiều”, mà cũng không đang bị “lưỡi gươm lạnh toát kề hông” bắt phải khai nơi giấu con. Mẹ này từ câu tâm sự tới lời tiễn đưa đều tương đối điềm đạm. Điềm đạm mà vô cùng thấm thía:

“Thôi, vui chừ đời mẹ đang còn
Còn đêm ni để nghe quân giặc chết
(…)
Thôi con đi
Mẹ về
Đốt lửa
Chờ con
Nửa đêm súng nổ cho dòn
Mai tin con mạnh đồn tan mẹ mừng”.

(Thu Tứ)



Chế Lan Viên, “Đưa con ra trận”




Mẹ về trong xóm
Con đi công đồn
Theo chân ra tới đầu thôn
Rót thêm bát nước chân còn muốn theo
Xác xơ đất đỏ xóm nghèo
Khoai sắn chẳng thương con mấy hôm liền con ở
Nhà dột, phên thưa, đời mẹ khổ
Tắt nắng, lụn ngày, còn mong chi nữa
Các con về mấy bữa
Đời mẹ già rạng rỡ thương yêu
Mẹ mẹ, con con chưa được mấy lăm chiều
Chiều nay con ra trận
Lòng mẹ thương
Nhưng thôi tình chẳng bận
Đi đi, mẹ lắng tin chờ
Chao ôi! thù mấy năm thù
Tiếc đất chưa hóa lửa để thiêu tro trại đồn
Trời chưa đổ núi nhào non
Biển chưa dâng sóng mà chôn quân giặc cướp
Súng ống ở mô các con về nườm nượp
Ngàn ngàn lớp lớp
Nghĩ xung gan mấy năm cay đắng căm hờn
Thôi, vui chừ đời mẹ đang còn
Còn đêm ni để nghe quân giặc chết
Giết hết, phá tan, bắn đi cho hết
Kìa con xem làng ni không còn một gốc mít, một cây chè
Xóm ni không còn một đứa trẻ khóc o oe
Không một tiếng gà kêu, chó sủa
Thì bọn giặc, cũng không còn một đứa...
Con cần chi nữa
Uống thêm bát nước
Cầm thêm củ gừng
Giữ lấy tấm khăn
Ra trận đêm sương mà buộc cổ
Trời đêm ni sao mà nhiều gió rứa?
Sao đêm ni răng mà lại tỏ?
Thôi con đi
Mẹ về
Đốt lửa
Chờ con
Nửa đêm súng nổ cho dòn
Mai tin con mạnh đồn tan mẹ mừng.


1952