“Anh” nằm mơ thấy “em”, rồi thấy dừa thấy xoài. Còn em hẳn đêm đêm cũng nằm mơ thấy anh, nhưng chỉ anh thôi chứ không hình dung nổi ruộng vườn cây trái gì cả vì chưa ra ngoài ấy lần nào. Người ngày Bắc đêm Nam, kẻ ngày Nam đêm Bắc. Bao giờ cho đến ngày “dạ” thôi “canh cánh”, “mắt” hết “đăm đăm”?...

(Thu Tứ)



Nguyễn Bính, Gửi người vợ Miền Nam (3)



Em trở giấc trăng nghiêng nửa gối
Mẹ chống rèm sương gội vườn cam
Ngước trông một mảnh trời Nam
Ngôi sao Bắc Đẩu ngày càng tỏ thêm

Mẹ chân cứng đá mềm chờ đợi
Em khăng khăng đứng mũi chịu sào
Chín năm xương trắng máu đào
Lẽ đâu lại chịu công lao dã tràng (…)

Chợ Mỹ Lược khăn tang trắng xóa
Đập Vĩnh Trinh cánh quạ đen ngòm
Khe A Chê máu đỏ lòm
Lệ rơi xuống bến Thu Bồn chứa chan (…)

Mấy gian khổ chẳng nao dạ sắt
Bao tù đày chẳng tắt niềm tin
Tháp Mười đẹp nhất bông sen
Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ

Cau nở bẹ dừa tơ lớn đọt
Xoài thơm hương cam ngọt trĩu cành
Cây vườn ngày một thêm xanh
Trái ngon thêm ngọt chờ anh trở về

Dạ canh cánh tình kia nghĩa nọ
Mắt đăm đăm ngoài đó trong này
Lòng ta biển rộng sông dài
Tát hoài chẳng cạn chảy hoài chẳng ngưng

Muối đã mặn ba năm còn mặn
Gừng đã cay chín tháng còn cay
Lời thề năm ấy còn đây
Còn ta ta phải còn ngày đoàn viên.