Đây là một trong “một số người”: “Nguyên Hồng không thích ngâm thơ. Ghét nữa. Giọng véo von trầm bổng làm mất âm điệu của ngôn ngữ. Nó giết chết nhạc của thơ (...) Nguyên Hồng không gọi là ngâm thơ. Anh gọi là hát thơ” (Bùi Ngọc Tấn, “Viết về bè bạn”).

Ngâm thơ điển hình là biểu diễn một thứ nhạc không phải là nhạc của thơ. Thiết tưởng có thể thích lắm chứ, chỉ cần nhớ rằng mình đang nghe nhạc, không phải nghe thơ.

Hoài Thanh không nói thế nào là “ngâm đúng cách”…

(Thu Tứ)



Hoài Thanh, “Ngâm cho đúng cách”



Ðối với việc ngâm thơ (…) một số người (…) cho rằng thơ thì phải đọc mới tiếp thu được đúng nội dung và nghệ thuật của bài thơ. Còn ngâm lên thì e rằng bài nào rồi cũng như bài nào (…) Một bài thơ mà được ngâm đúng cách thì sẽ có thêm rất nhiều sức để đi sâu vào tâm tư (…)


(Hoài Thanh,
Chuyện thơ, nxb. Tác Phẩm Mới, 1978)