Căn cứ vào dịp nói, thiết tưởng “bất biến” trong lời dặn của Hồ Chủ tịch là độc lập và toàn vẹn lãnh thổ. Bất kể chuyện gì xảy ra, mục đích của ta vẫn phải là như thế. (TT)



Hồ Chí Minh, “Dĩ bất biến ứng vạn biến”




Sáng 31 tháng 5 (năm 1946), Bác dậy rất sớm (...) viết một bức thư gửi đồng bào Nam bộ:

“... Đồng bào Nam bộ là dân nước Việt Nam. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý đó không bao giờ thay đổi! (...)” (...)

Sân bay Gia Lâm đông nghịt người. Hồ Chủ tịch đi một vòng chào các đại biểu và đồng bào (...)

Sắp đến giờ lên máy bay, Bác tới nắm tay cụ Huỳnh (Thúc Kháng) nói:

- Tôi vì nhiệm vụ quốc dân giao phó phải đi xa ít lâu, ở nhà trăm sự khó khăn nhờ cậy ở cụ cùng với anh em giải quyết cho. Mong cụ “dĩ bất biến ứng vạn biến” (lấy cái không thay đổi để đối phó với muôn sự thay đổi).

Cụ Huỳnh rất cảm động, cầm tay Bác hồi lâu. Bác đã ủy nhiệm cụ Huỳnh làm quyền Chủ tịch nước trong thời gian Bác đi vắng.


(Đại tướng Võ Nguyên Giáp, hồi ký
Những năm tháng không thể nào quên)