Quán nhỏ. Có người ngồi uống cà-phê ngó ghe đậu dưới bến, “bỗng chạnh tình quê”, nước mắt rưng rưng. Người ấy rồi để ý bàn bên cạnh có ông cũng đang “khóc trộm”...

Hai người “đồng tâm” kể cho nhau nghe chuyện xóm làng mình, người này kể tới đâu người kia thấy “cõi lòng ấm dịu, bàng hoàng bâng khuâng” tới đó...

Rồi có Bình Nguyên Lộc không biết ở chỗ nào mà cũng nghe được chuyện, mà viết thành thơ để “thương những người chìm nổi”...

Thơ quê chơn chất đôi lời,
Tình kia cảnh nọ rụng rời lòng ai!

(Thu Tứ)



Bình Nguyên Lộc, “Thơ Ba Mén”



Lạnh thấm lòng, mưa mai lác đác,
Quán bên hè, uống tách cà-phê.
Nhìn ghe bỗng chạnh tình quê,
Rưng rưng nước mắt: tư bề người dưng.

Bến Ông Lãnh màn mưa bao phủ,
Ghe thương hồ ủ rũ dưới kia.
Ghe ơi, vài bữa ghe về,
Nhắn người dưới ruộng, cô Quì còn không?

Mùi đất nước ruộng bùn phảng phất
Nhớ cố hương ngây ngất lòng sầu.
Năm năm, bao cuộc bể dâu?
Phút giây in lại như hầu hôm qua.

Bàn bên cạnh, một ông bới tóc,
Liếc sang nhìn đang khóc trộm thầm,
Đoán mình là kẻ đồng tâm,
Lân la nói chuyện. Mưa dầm cứ rơi.

Cà-phê nóng lên hơi nghi ngút,
Lò than hồng lách tách nổ ran.
Nghe người kể chuyện xóm làng.
Cõi lòng ấm dịu, bàng hoàng bâng khuâng,

Viết lại đây mẩu đời luân lạc,
Thương những người chìm nổi, đầy vơi.
Thơ quê khôn tả hết lời,
Để ghi dấu vết một thời chiến tranh.

văn hóa Việt Nam, văn học Việt Nam, van hoa Viet Nam, van hoc Viet Nam