Nguyễn Bính “lưu lạc phương nam này” lâu lắm, “tình Bắc duyên Nam” đôi mới chịu đẹp, thế mà chưa được bao lâu “Xanh kia” đã nỡ bày trò rẽ Bắc chia Nam. Trước hễ xảy ra trắc trở thì “tôi” thơ (không phải thư) “gửi chị Trúc”, giờ tôi ngước lên “chòm sao Bắc Đẩu sáng tinh khôi” mà cầu “lộng lẫy uy nghi” run rủi cho đất thấp chóng cũng “chẳng chia miền” y như trời cao.

(Thu Tứ)



Nguyễn Bính, Đêm sao sáng



Ðêm hiện dần lên những chấm sao
Lòng trời đương thấp bỗng nhiên cao
Sông Ngân đã tỏ đôi bờ lạnh
Ai biết cầu Ô ở chỗ nào?

Tìm mũ Thần Nông chẳng thấy đâu
Thấy con vịt lội giữa dòng sâu
Sao Hôm như mắt em ngày ấy
Rớm lệ nhìn tôi bước xuống tàu

Chòm sao Bắc Ðẩu sáng tinh khôi
Lộng lẫy uy nghi một góc trời
Em ở bên kia bờ vĩ tuyến
Nhìn sao thao thức mấy năm rồi...

Sao đặc trời cao sáng suốt đêm
Sao đêm chung sáng chẳng chia miền
Trời còn có bữa sao quên mọc
Tôi chẳng đêm nào chẳng nhớ em.


2 - 1957