Nếu không biết tiếng nước ngoài, khi lắng nghe tiếng nước ngoài ta chỉ thấy một chuỗi âm thanh.

Nếu không biết tranh, khi nhìn tranh ta chỉ thấy một mớ hình dáng, màu sắc. Nếu không biết thơ, khi đọc thơ ta chỉ thấy chữ và chữ...

(Thu Tứ)



Thái Bá Vân, “Như nghe tiếng Tây”



Người ta không bao giờ thấy cái mình nhìn. Người ta chỉ thấy cái người ta hiểu. Khi ta nhìn, đó là con mắt công cụ. Khi ta thấy, đó mới là con mắt nhân sinh (...) Cũng giống khi ta nghe tiếng ngoại quốc


(Thái Bá Vân,
Tiếp xúc với nghệ thuật, Viện Mỹ thuật Việt Nam, Hà Nội, 1997, tr. 16)









________________
Nhan đề do người chọn tạm đặt.