Thu Tứ, “Đăng U Châu đài ca của Trần T. Ngang”




Đã bé tí teo giữa đất trời, lại ngắn ơi là ngắn trong chiều thứ tư… Cứ khóc thoải mái đi, hỡi hạt bụi phù du.

Nguyên văn

Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Ðộc sảng nhiên nhi thế hạ.


Dịch nghĩa

Phía trước không thấy người đi trước
Phía sau không thấy người đi sau
Nghĩ trời đất mênh mông quá
Một mình đau lòng mà rơi nước mắt.

Dịch thơ

Bản 1:

Người xưa thì đã tuyệt mù
Người sau càng chẳng biết đâu chốc mòng
Trời thăm thẳm đất mênh mông
Ngẫm thân côi cút đôi dòng lệ tuôn.


Bản 2:

Trước trông chẳng thấy người xưa
Sau mong người tới cũng chưa thấy gì
Ngẫm mình hạt bụi li ti
Một mình đứng chợt tràn mi lệ trào.


Bản dịch thơ khác

Trước chẳng thấy người xưa
Sau chẳng thấy ai cả
Ngẫm trời đất rộng mênh mông
Lòng đau xót, lệ tầm tã.
(Trần Trọng Kim)

Ngưòi trước chẳng thấy ai
Người sau thì chưa thấy
Gẫm trời đất thật vô cùng
Riêng lòng đau mà lệ chảy.
(Tương Như)


(Toàn bộ bản dịch thơ Đướng của TT đã in thành sách xuất bản năm 2017)






_______
Tên bài nghĩa là “Lên tháp canh trên thành U Châu mà hát”.