Ngâm là đem thơ ra phổ nhạc. Trong khi thơ đã có thứ nhạc riêng của thơ. Nhạc “nhẹ” bị nhạc “nặng” chồng lên, làm sao nghe được nó!

Ngâm còn có thể làm hại thơ thêm một cách nữa. Khi nghe ngâm, ta cũng thường dễ mất chú ý đến nghĩa của lời thơ.

Mất nhạc, mất nghĩa, còn gì là thơ!

Nếu muốn thưởng thức thơ, ta nên tự đọc lên, để được nhạc và nghĩa của lời thơ cùng nhau “truyền cảm”…

Nhưng chớ cấm ngâm thơ! Chỉ cần nhớ rằng đó chủ yếu là biểu diễn âm nhạc.

(Thu Tứ)



Nguyên Hồng, “Ngâm là giết thơ”



Nguyên Hồng không thích ngâm thơ. Ghét nữa. Giọng véo von trầm bổng làm mất âm điệu của ngôn ngữ. Nó giết chết nhạc của thơ (...) Nguyên Hồng không gọi là ngâm thơ. Anh gọi là hát thơ.


(Theo Bùi Ngọc Tấn trong
Viết về bè bạn)