“Tái tạo”?...

Thử xem tác phẩm như “đầu ra”.

Đầu vào thường là cái gì đó chính mắt tác giả trông thấy hoặc chuyện gì đó chính tác giả trải.

Đầu vào cũng có thể là tác phẩm của một người khác như trường hợp dịch thơ: vào tiểu thuyết Tàu
Kim Vân Kiều truyện, ra thơ Việt Truyện Kiều của Nguyễn Du; vào thơ Tàu Tỳ bà hành của Bạch Cư Dị, ra thơ Việt Tỳ bà hành của Phan Huy Vịnh v.v.

Không có liên hệ thể loại giữa đầu vào với đầu ra. Phong cảnh vào, thơ ra. Cuộc tình hay cuộc bể dâu vào, thơ ra. Tiểu thuyết vào, thơ ra v.v.

Trường hợp đầu ra cùng loại với đầu vào, không có qui luật hơn kém. Không phải vào thì hơn ra.

TẤT CẢ LÀ ĐẦU RA.

(Và tất cả có thể làm đầu vào cho một đầu ra khác.)

(Thu Tứ)



Bùi Giáng, “Tất cả là tái tạo”



Dịch là tái tạo (...) Nguyễn Du (...) Nguyễn Khắc Hiếu đều tái tạo (...) bây giờ ta đem Truyện Kiều dịch trở lại bằng văn xuôi (...) bằng thơ thất ngôn, ngũ ngôn (...) cũng là tái tạo (...)

Xét cho cùng, mọi hành động (...) là tái tạo. Tái tạo bằng hơi thở riêng biệt một lần.


(Bùi Giáng,
Ði vào cõi thơ (q. I), nxb. Ca Dao, SG, 1969)