Sau nửa đầu của cuộc chiến 30 năm, người từ rừng núi về lại miền xuôi, nhớ:

“… Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ
Nơi nao qua, lòng lại chẳng yêu thương?
Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn!
Anh bỗng nhớ em như đông về nhớ rét
Tình yêu ta như cánh kiến hoa vàng
Như xuân đến chim rừng lông trở biếc
Tình yêu làm đất lạ hóa quê hương
Anh nắm tay em cuối mùa chiến dịch
Vắt xôi nuôi quân em giấu giữa rừng
Ðất Tây Bắc tháng ngày không có lịch
Bữa xôi đầu còn tỏa nhớ mùi hương…”.

Sau khi nửa thứ hai kết thúc, người từ Nam về lại Bắc, cũng nhớ cùng y một lối.

Ngoài đất nước độc lập và thống nhất, cuộc chiến tranh hết sức ác liệt ấy còn giúp các thành phần của dân tộc Việt Nam trở nên chan hòa với nhau hơn bao giờ hết!

(Thu Tứ)



Khuất Quang Thụy, “Nỗi nhớ”



Sáng nay tôi gặp lại tuổi thơ
Trong sắc hoa gạo đỏ
Cây gạo đã già như một câu chuyện cổ
Vẫn thơ ngây những chuỗi cười giòn
Đôi chim sáo lại về làm tổ
Cho bao đứa trẻ trong làng mỏi cổ nhìn lên

Sáng nay tôi gặp em
E thẹn rẽ vào lối ngõ
(như mang theo một nửa mùa xuân đi về lối đó)
Lẽ nào tôi chẳng nhìn theo
Hoa xoan rơi trong mắt
Hoa xoan rơi nhắc một điều có thật
Sớm nay tôi trở về đây

Những liên tưởng này ngộ nghĩnh lắm thay
Hoa gạo đỏ như một chùm đạn lửa
Và em
Giống như người em gái đó
Tôi gặp ở đâu trong rừng xa phương nam

Hoa xoan rơi nhắc một chiều tím ngắt bằng lăng
Treo võng tôi nằm đợi giờ ra trận
Cả quê hương với dáng hình rất thật
Cũng ngỡ ngàng như đã gặp nơi đâu

Đi giữa quê hương mà lòng dạ xôn xao
Những tưởng về đây hết cồn cào thương nhớ
Cái phương trời ta sống qua những năm đạn lửa
Trọn đời hồ dễ dám quên.


Hà Sơn Bình, 1976