Dân ơi, đừng buồn nhé. Mà có buồn thì cũng vậy thôi, sự thực vẫn là sự thực.

Ðể cho số ít tài đức dạy bảo dân là ý tuyệt vời. Nhưng đem ra thực hiện thì vấp phải một khó khăn sinh tử, là dùng cách gì mà tìm cho ra đúng người tài đức?

Nho giáo đưa ra một cách tìm. Cách ấy đã giúp Á Đông có xã hội đạo lý tốt đẹp bền bỉ hơn bất cứ nơi nào khác trên thế giới. Nhưng Nho giáo không còn hợp thời nữa.

Chính thể ở Trung Quốc hiện nay là bào thai của một thứ Nho giáo mới. Đợi xem mới có bằng cũ hay không.

(Thu Tứ)



Trần Trọng Kim, “Người hiền cai trị”




Vì trong thiên hạ số (...) người ngu nhiều hơn số người hiền (1) (...) cho nên phải (...) đặt ra trật tự trên dưới, để người có đức, có tài cầm quyền chính trị mà giữ gìn muôn dân. Bất kỳ người dòng dõi vua quan, hay con nhà thứ dân, hễ ai có đức có tài là được ra cầm quyền chính trị. Người cầm quyền chính trị phải nuôi dân, phải làm cho dân giàu, phải dạy dân. Dân là trọng, vua là khinh. Vua làm điều tàn bạo, dân có quyền trừ bỏ đi.


(Trần Trọng Kim,
Nho giáo, in lần đầu năm 1930, nxb. Văn Học tái bản năm 2003, tr. 716-717)





____________
(1) “Ngu” đây là ngu dốt; “hiền” đây là tài đức.