Thu Tứ, “Độ Hán giang của Lý Tần”




Người ở xa về thấy người quê không dám hỏi, mà người quê nếu có nhận ra người ở xa về có khi cũng không dám vẫy, chào. Chào, rồi nhỡ bị hỏi, rồi mình phải kể tin xấu cho người ta nghe, thôi, ngại lắm. Ai bao năm mới về “Lĩnh nội”, qua “Hán giang” xong cứ cắm cúi thẳng cửa nhà nhé, khắc biết.

Nguyên văn

Lĩnh ngoại âm thư tuyệt
Kinh đông phục lập xuân
Cận hương tình cánh khiếp
Bất cảm vấn lai nhân.


Dịch nghĩa

Ở ngoài Ngũ Lĩnh, không nhận được tin nhà
Đông qua, xuân lại đến
Càng gần tới quê, lòng càng sợ hãi
Không dám hỏi thăm người qua lại.

Dịch thơ

Bản 1:

Xuân nay mới được trở về
Xa non cách núi tin quê biết gì
Gần làng bay cả hồn đi
Người qua muốn hỏi, ngại nghi những điều...


Bản 2:

Lâu không nhận được thư nhà
Đường quê trở bước vui mà lại lo
Càng gần càng né người qua
Hỏi chào e bật ngay ra tin gì…


Bản dịch thơ khác

Lĩnh ngoại thư từ vắng
Qua đông lại lập xuân
Gần làng lòng sợ hãi
Không dám hỏi lai nhân.
(Trần Trọng Kim)

Ngũ Lĩnh tin nhà vắng
Đông tàn lại đến xuân
Gần quê lòng những ngại
Không dám hỏi người thân.
(Lê Nguyễn Lưu)

Ở non lâu quá chẳng thư nhà
Đông lạnh qua rồi, xuân nở hoa
Gần tới quê xưa càng ái ngại
Trên đường chẳng dám hỏi người qua.
(Nguyễn Minh)

Ngoài núi tin thư vắng
Đông qua xuân lại về
Gần làng lòng những sợ
Không dám hỏi người quê.
(Trương Việt Linh)











_______
Tên bài nghĩa là “Qua sông Hán”.