Nghệ thuật phải hồn nhiên. Muốn hồn nhiên phải tránh tính toán.

Thơ Việt Nam từ vè lên đến
Kiều là nhờ các cụ ta xưa kia đã cảm thật nhiều mà tính toán thật ít. Khá lâu sau Nguyễn Du, người Việt Nam vẫn cơ bản chủ cảm nên vẫn tiếp tục có thơ hay. Thơ hay về sau khác chứ không cao hơn Kiều.

Khỏi ai bây giờ bận tâm tìm cách vượt
Kiều.

Bây giờ ta bắt chước Tây tính toán như điên. Không ra nổi thơ đúng nghĩa đâu, nói chi thơ hay.

(Thu Tứ)



Chế Lan Viên, “Hồn nhiên thấp, hồn nhiên cao”



Chúng ta phải thắng một cái hồn nhiên thấp để đến một cái hồn nhiên cao hơn, thắng một cái hồn nhiên cũ để đến một cái hồn nhiên mới


(
Chế Lan Viên - Thơ văn chọn lọc, Sở Thông tin Nghĩa Bình, 1988, tr. 284)