Trần Quốc Vượng



Hóa ra khúc khải hoàn ca nổi tiếng của Văn Cao được sáng tác gần năm năm trước khải hoàn, trong khi khải hoàn còn mờ mịt lắm. Một giấc mơ tiên tri!
(TT)



Một giấc mơ tiên tri



Tháng tám Giáp Ngọ 1954, tôi từ xứ Thanh về quê xứ Nam, trời mưa tầm tã. Một mình tôi cô đơn với chiếc ba-lô sờn, lội nước từ ngã ba Ràng lên đường quốc lộ Một - cũng ngập nước từng chặng -, ra Ninh Bình, Nam Định... Tôi dừng ở quê nội ít ngày, cùng mấy ông chú họ vớt tre gỗ ngâm dưới ao lên sửa lại cái nhà thờ họ. Lên núi thăm một chùa Đọi điêu tàn nhưng còn bia cao to thời Lý.

Rồi lại ngược quốc lộ Một ghé Khê Hồi - Ngọc Hồi quê bố mẹ nuôi thời kháng chiến (...)

Sáng 8/10/1954 (...) tôi “lên” Hà Nội (...) Cái Hà Nội mà vào ngày Toàn quốc kháng chiến 19/12/1946 gia đình tôi bỏ lại mọi nhà cửa đồ đạc (...) xuôi về Nam (Liên khu 3) tham gia kháng chiến...

Trời vẫn mưa tầm tã. Đến Đuôi Cá vẫn còn một đại đội lính Tây mặc áo mưa nhựa xanh nằm toài người lăm lăm súng gác ở ngã ba (...)

Suốt ngày 9/10, tôi đến thăm các gia đình nội ngoại quen biết, kể cả các gia đình họ hàng của bố mẹ nuôi... Nhà nào cũng chuẩn bị cờ đỏ sao vàng để ngày mai treo rợp phố phường Hà Nội (...) Chiều muộn, những người lính Pháp cuối cùng rút qua cầu đi về phía Gia Lâm... Đêm 9/10 gần như là một đêm không ngủ (...)

Sáng 10/10, chúng tôi dậy rất sớm. Ăn sáng bát phở gánh đầu phố, ngon như chưa từng bao giờ được ăn, rồi vội vàng đi bộ lên Bờ Hồ (...) Chỗ chúng tôi đứng đón “đại quân ta” là ở bên đài phun nước - quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục -, phía nhà “hàm cá mập” bây giờ...

Đủ các bài ca yêu nước cất lên, song âm hưởng chủ đạo cố nhiên là thuộc về bài “Tiến về Hà Nội” của Văn Cao:

“Trùng trùng quân đi như sóng
Lớp lớp đoàn quân tiến về
(...)
Năm cửa ô đón mừng
(...)
Hà Nội bừng Tiến quân ca”.

Bài này Văn Cao viết năm 1950, phục vụ Tổng phản công. Gần năm năm sau, nó trở thành sự thật như Văn Cao tưởng tượng, hình dung!


(Lược trích từ “Kỷ niệm 53 năm ngày giải phóng thủ đô” đăng trên trang
vietbao.vn. Nhan đề phần trích tạm đặt.)