Thu Tứ



Khán sơn ký thân cố của L. T. Nguyên




Trông đỉnh núi nhọn, tưởng mũi gươm đang chực “cắt” cho tan nát cái dạ “thu sầu cố hương” của mình. Đa cảm dữ. Chưa hết. Còn muốn có phép thần thông như Tôn Hành Giả, nhân ra um sùm mình, mỗi mình bay đậu lên mỗi đỉnh núi mà ngóng quê! Có “thượng nhân” cùng đứng đó, sao không can, lại để kẻ “đồng khán sơn” bi lụy thê thảm vậy? Dù sao, xưa thảm đã nên thơ, ai giờ đang nhớ “hương” muốn chết, có đem ngâm cho đỡ nhớ thì ngâm.

Nguyên văn

Hải bạn tiêm sơn tự kiếm mang
Thu lai xứ xứ cát sầu trường
Nhược vi hóa đắc thân thiên ức
Tán tác phong đầu vọng cố hương.


Dịch nghĩa

Ở bờ biển núi nhọn như những mũi gươm
Thu đến cắt vào lòng buồn của mọi người
Nếu thân này biến được thành nghìn ức
Mỗi thân sẽ đứng mỗi đầu núi ngóng về quê cũ.

Dịch thơ

Bể xanh núi mọc rừng gươm
Như chờ thu tới sầu thương cắt lòng
Thân đơn hóa được trăm nghìn
Mỗi đầu non mỗi đắm nhìn trời xa...


Bản dịch thơ khác

Ven biển đầu non tựa mũi gươm,
Ðến thu đều cắt dạ sầu thương.
Thân này ví phỏng thành muôn ức,
Ðứng vạn đầu non ngóng cố hương.
(Tương Như)










_______
Tên bài đầy đủ: “Dữ Hạo Sơ thượng nhân đồng khán sơn ký Kinh Hoa thân cố”. Nghĩa là: “Cùng đại sư Hạo Sơ ngắm núi, viết gửi về bà con họ hàng và bạn bè cũ ở Kinh Hoa”.









_______
Tên bài đầy đủ: “Dữ Hạo Sơ thượng nhân đồng khán sơn ký Kinh Hoa thân cố”. Nghĩa là: “Cùng đại sư Hạo Sơ ngắm núi, viết gửi về bà con họ hàng và bạn bè cũ ở Kinh Hoa”.