Ấy, vì ông Tú không chịu chừa cái lăng nhăng thứ ba, nên mới có ngày “mất ô”, mất cái che đầu để “đi sớm về trưa với tình”!(1)

(Thu Tứ)

(1) Xem bài Ði Hát Mất Ô.



Tú Xương, “Ba cái lăng nhăng”



Một trà một rượu một đàn bà,
Ba cái lăng nhăng nó quấy ta.
Chừa được cái gì hay cái nấy,
Có chăng chừa rượu với chừa trà!