Tiên sư anh!

Tôn trọng danh dự nước anh có nghĩa là chúng tôi phải để cho nước anh tiếp tục làm mẹ nước chúng tôi à!!!

Tôi ước gì có thể túm cổ anh quăng xuống sông Cửa Cấm ngay lập tức!

Nhưng thôi, vì nể bao nhiêu tàu thủy tàu bay tàu bò đại bác liên thanh kia, tôi bằng lòng nói chuyện với anh vậy.

(Thu Tứ)



Võ Nguyên Giáp, “Đối đầu với ngạo mạn”




Tối mồng 6 (tháng 3-1946) tôi xuống Hải Phòng.

(...)

Tại đây cũng giống như ở Hà Nội, từ hồi tháng Chín năm trước, để tránh va chạm với quân Tưởng, các đơn vị Vệ quốc đoàn đã tạm giãn ra vùng chung quanh. Trong thành phố chỉ có những đồng chí cảnh vệ và các đội tự vệ. Lực lượng tự vệ phần lớn gồm anh em công nhân và dân nghèo, được tổ chức theo từng khu phố. Nơi nhiều, có một đại đội. Nơi ít, có một trung đội. Vũ khí do anh em tự xoay xở, mua của Nhật, của Tưởng hoặc tìm cách lấy của chúng (...) Toàn thành có một đại đội tự vệ chiến đấu gồm hai trăm người, ở tập trung (...)

Sáng mồng 7, phía Pháp chưa tổ chức kịp cuộc tiếp xúc giữa đại diện Chính phủ ta với tướng Lơ-cléc, đề nghị chuyển đến chiều. Nhưng tôi mắc dự mít-tinh với đồng bào Hải Phòng và sau đó phải trở về ngay Hà Nội theo lời dặn của Bác, nên hẹn hôm sau. Anh Phan Mỹ ở lại làm công việc chuẩn bị.

(...)

Chiều hôm đó, anh Phan Mỹ gặp Lơ-cléc. Viên tướng này đã nói một cách ngạo mạn: “Chúng tôi đã ra đi và chúng tôi vẫn cứ đến bất chấp có sự ưng thuận của các ông hay không” (...)

Ngày mồng 8, tôi trở lại Hải Phòng.

(...)

Lơ-cléc đứng đợi trên boong con tàu Xê-nê-gan thả neo ở sông Cửa Cấm. Viên tướng bốn sao này từ dáng dấp đến lời ăn tiếng nói đều biểu thị một phong cách nhà binh chuyên nghiệp (...)

Sau cái bắt tay và mấy câu nghi lễ xã giao, với một giọng không lấy gì làm nhã nhặn, Lơ-cléc nói:

- Tôi yêu nước Pháp. Tôi muốn bất kỳ ở đâu danh dự của nước Pháp cũng được tôn trọng.

Tôi thấy khó chịu, tự kiềm chế, đáp:

- Tôi chiến đấu cho độc lập của đất nước chúng tôi. Tôi nghĩ rằng những người yêu nước chân chính thì bao giờ cũng biết tôn trọng lòng yêu nước của những người khác.

Không khí cuộc nói chuyện dịu dần (...)

Chúng ta bàn với Lơ-cléc việc thi hành Hiệp định Sơ bộ về mặt quân sự (...) cần phải xác định những địa điểm, ấn định số quân Pháp được tới ở từng nơi (...)


(Trong hồi ký
Những năm tháng không thể nào quên, bắt đầu viết từ mùa xuân năm 1970, viết xong vào mùa xuân 1972, in lần đầu năm 1974, in lại trong Tổng tập hồi ký, nxb. Quân Đội Nhân Dân, Hà Nội, 2006. Lược trích tr. 243-245, nhan đề tạm đặt.)