Vô tư là không nghĩ. Nghệ thuật không thể nghĩ mà ra, cho nên nghệ thuật vô tư.

Lơ đãng là không chú ý. Nghệ thuật không có manh mối, cho nên có muốn chú ý cũng không biết hướng vào cái gì. Không thể hướng vào cái gì cụ thể, nhưng làm nghệ thuật phải tập trung. Thái Bá Vân nói “gần như lơ đãng”, chắc là ý thế.

Làm nghệ thuật giống như tu thiền.

Khác ở chỗ, thiền thì tập trung tư tưởng, còn làm nghệ thuật thì tập trung cảm xúc.

(Thu Tứ)



Thái Bá Vân, “Nghệ thuật là vô tư”



Nghệ thuật là một hành động vô tư, gần như lơ đãng


(Thái Bá Vân,
Tiếp xúc với nghệ thuật, Viện Mỹ thuật Việt Nam, Hà Nội, 1997, tr. 6. Nhan đề tạm đặt.)