Thu Tứ




Tháp Rùa là truyền thống biến thể




Trong sách Thăng Long, Đông Đô, Hà Nội, Hoàng Đạo Thúy phát biểu:

“Bang Kim biếu Tây cái tháp Rùa. Cái tháp này nhìn mãi cũng quen mắt, nhưng dưới thì cửa lối gô-tích, trên thì nóc vụn vặt, kiến trúc không ra lối gì”.(1)

Chúng tôi thấy kiến trúc tháp Rùa rất giống, chẳng hạn, kiến trúc tam quan và nhà bia chùa Thiên Trù! Chẳng qua tháp xây hình khối chứ không dàn ra như tam quan và nhà bia của chùa.

Nếu đem tháp Rùa so với lăng Hùng Vương trên núi Nghĩa Lĩnh thì tháp tuy cầu kỳ hơn nhưng vẫn cùng một lối với lăng.

Thiết nghĩ tháp Rùa cơ bản đã được xây theo một lối truyền thống phổ thông chứ không phải “không ra lối gì”.

“Biếu Tây”... Nhưng chính Tây khi ngắm “quà” chỉ nhận xét là một “kiến trúc lạ kỳ” chứ không hề nhắc đến những “cửa lối gô-tích”!(2) Những cái đỉnh khung hơi nhọn ấy có lẽ gốc Tây thật, do người vẽ kiểu tháp đã “nhập” từ nhà thờ Lớn lúc bấy giờ cũng đang xây? Dù sao đó chỉ là chi tiết trên một toàn thể mà người nước ngoài lấy làm lạ mắt.

Có thể nói tháp Rùa là một biến thể tài tình của kiến trúc truyền thống. Tài tình vì thích hợp với địa điểm xây dựng, là một hòn đảo nhỏ xíu chỉ vừa vặn cho một “tòa” thật gọn. Đảo Rùa vào cuối thế kỷ 19 (bé hơn bây giờ nhiều) giống như một con rùa hồ Gươm mà trên lưng là một cái tam quan chùa được quây lại thành khối!!!

Tháp Rùa lại giống thơ Mới ra đời sau nó hàng nửa thế kỷ: tưởng rất Tây, kỳ thực là Việt truyền thống biến hóa đi thêm tí ti nét Tây!



Tháp Rùa - ảnh khuyết danh



Tam quan chùa Thiên Trù - ảnh khuyết danh



Nhà bia chùa Thiên Trù - ảnh khuyết danh



Lăng Hùng Vương - ảnh khuyết danh







_______
(1) Do Hội Văn Nghệ Hà Nội xuất bản năm 1971, dẫn theo Nguyễn Dư trong bài “Hồ Hoàn Kiếm” đăng trên trang chimviet.free.fr. Bài này có đăng lại trên trang gocnhin.net.
(2) Xem bài Nguyễn Dư.