“Mùa xuân phía trước...”, “Mùa xuân đang đợi...”, “Mai sau (...) trùng ngộ...”, “Vui bất tuyệt...”...

Nghe vui quá, mà không biết có “đúng” không? Thôi, “nói nữa (e) là sai”... thêm!

“Mùa xuân phía trước”, lâu rồi,
Người chào “ngẫu nhĩ” thôi đời cũng lâu.
“Cây xanh” có “tóc phai màu”?
“Giờ vui bất tuyệt” nơi nào? “Nguyên Xuân”...


(Thu Tứ)



Bùi Giáng, “Chào Nguyên Xuân”



Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng

Xin chào nhau giữa lúc này
Có ngàn năm đứng ngó cây cối và
Có trời mây xuống lân la
Bên bờ nước có bóng ta bên người

Xin chào nhau giữa bàn tay
Có năm ngón nhỏ phơi bày bóng con
Thưa rằng những ngón thon thon
Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau

Xin chào nhau giữa làn môi
Có hồng tàn lệ khóc đời chưa cam
Thưa rằng bạc mệnh xin kham
Giờ vui bất tuyệt xin làm cỏ cây

Xin chào nhau giữa bụi đầy
Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu

Hỏi rằng: người ở quê đâu
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà
Hỏi rằng: từ bước chân ra
Vì sao thấy gió dàn xa dặm dài
Thưa rằng: nói nữa là sai
Mùa xuân đang đợi bước ai đi vào
Hỏi rằng: đất trích chiêm bao
Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau
Thưa rằng: ly biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân