Không phải ngôn ngữ nào cũng nhiều “thần” như ngôn ngữ nào. Tiếng Việt và các thứ tiếng Tây, bên nhiều thần bên ít thần chênh lệch nhau đến mức trở nên cái khác về chất chứ không phải về lượng nữa. Lời ta nói gồm những từ hết sức gợi cảm, gắn bó với nhau cách tự nhiên, hữu cơ, thành một toàn thể liền lạc, giống như một sinh vật! Lời Tây nói gồm những từ gần như trơ trơ, được lắp ráp lại với nhau theo một ngữ pháp cứng nhắc, thành một tập hợp bộ phận, giống như một cái máy! Tuy khi làm “thơ” Tây có linh động phần nào cách lắp từ, nhưng nói chung kết quả cơ bản vẫn “chỉ là một nội dung” thôi. Oái ăm, chính nhờ đó “thơ” Tây có thể được dễ dàng “chuyển” qua đủ thứ ngôn ngữ khác cho cả thế giới đua nhau trầm trồ!

(Thu Tứ)



Xuân Diệu, “Thơ còn là cái thần của tiếng nói”



(...) thơ không phải chỉ là một nội dung tư tưởng, tình cảm, thơ còn là cái thần của ngôn ngữ nữa.


(Phát biểu năm 1960, in lại trong
Các nhà văn nói về văn, nxb. Tác Phẩm Mới, 1985, tr. 185. Nhan đề phần trích tạm đặt.)