Có thể nghĩ mỗi nghệ phẩm như một cái “bóng đời” trong tâm hồn người nghệ sĩ đã mượn chữ hóa thơ, mượn gỗ hóa tượng, mượn vải sơn hóa tranh v.v. “Hoa trong gương” có thể xem là hoa thật tái tạo không nhỉ?

(Thu Tứ)



Xuân Diệu, “Nghệ phẩm là tái tạo?”



Thực tế phong phú, ngồn ngộn, mạnh mẽ đến đâu cũng chỉ mới là quặng quý (...) Nhà (thơ) (...) phải đem tất cả (...) bỏ vào trong tâm trí mình (...) mà nhào luyện lại, tái tạo thành (thơ). Không nên thần bí hóa (...) “thơ là tiếng nói của thần linh”, cũng không nên tầm thường hóa (...) coi là một sự phô phang những tài liệu đã lấy được như khoe những “pô” ảnh đã chụp được.


(Đăng năm 1978, in lại trong
Các nhà văn nói về văn, nxb. Tác Phẩm Mới, 1985, tr. 72-73. Nhan đề phần trích tạm đặt.)