Nếu không có nghệ thuật, thì bài văn chỉ là một bản sao của thực tại. Bây giờ máy quay phim tốt thiếu gì, nếu chỉ muốn sao thì vớ lấy một cái, vừa đỡ tốn giấy mực lại vừa sao được chính xác hơn không biết bao nhiêu. (Đây chỉ nói cách dùng máy “giơ, bấm”, không nói về điện ảnh nghệ thuật.)

(Thu Tứ)



Xuân Diệu, “Chất cuộc sống trong nghệ phẩm”



Trong một tác phẩm văn học cái mà người ta cần trước hết là cuộc sống (...) Tuy nhiên (...) muốn có tác phẩm hay thì còn phải biết đến (...) nghệ thuật (...) Tự nó (tức nghệ thuật), nó không là cái gì hết nếu không có (...) cuộc sống. Nhưng khi đã có (cuộc sống) mà không có (nghệ thuật) thì đó là (...) chất cuộc sống ở ngoài đời (...) nào phải đâu là chất cuộc sống (...) trong bài văn.


(Đăng trên tạp chí
Văn Nghệ, số tháng 8-1961, in lại trong Các nhà văn nói về văn, nxb. Tác Phẩm Mới, 1985, tr. 70-71. Nhan đề phần trích tạm đặt.)