Cây có “trái sầu” chín thì thả trái xuống mặt hồ cho “tan vỡ ánh sao trôi”.

Người có “ngày đau khổ chín” thì “đến bên cây lẳng lặng ngồi” một lúc rồi thả ngày vọt lên trời khiến “mây rừng (tan tác) bay rất xa”!

Từ ngữ trong bài thơ này làm ta nhớ Ngậm Ngùi của Huy Cận. Nhưng chẳng qua Nguyễn Ðức Sơn cố ý mượn lối diễn tả của một người trước mà ông rất mến (1), chứ giữa hai thi phẩm không thực sự có điều gì chia xẻ.

(Thu Tứ)

(1) Nguyễn Ðức Sơn cho in hai câu “Một chiếc linh hồn nhỏ / Mang mang thiên cổ sầu” của Huy Cận ở ngay đầu một tập thơ của mình.



Nguyễn Đức Sơn, “Tôi thấy mây rừng”



một ngày đau khổ chín trong tôi
tôi đến bên cây lẳng lặng ngồi
cây thả trái sầu trên nước lắng
mặt hồ tan vỡ ánh sao trôi

thôi nhé ngàn năm em đi qua
hồn tôi cô tịch bóng trăng tà
trời sinh ra để chiều hôm đó
tôi thấy mây rừng bay rất xa