Giữ cũ hay không?... Nhận mới hay không?...

Dù chính trị hay nghệ thuật hay bất cứ, chỉ là băn khoăn lý thuyết!

Thực tế là không có nhà nước nào có thể thực sự quyết định hướng đổi của văn hóa tinh thần. Duy nhất độ chênh trong điều kiện vật chất giữa ta và người quyết định mà thôi.

Nếu điều kiện vật chất người hơn ta, thì vừa người bắt được ta theo tinh thần người vừa chính ta tự nguyện theo. Lúc đầu sự đồng hóa là do người và do ta, nhưng chẳng bao lâu vì môi trường ta mỗi ngày mỗi thêm giống môi trường người, sự đồng hóa sẽ còn xảy ra cách tự nhiên, hoàn toàn ngoài ý thức của bất cứ ai.

Không đừng được, ta sẽ hóa một về tinh thần với người hơn ta về vật chất.

Ai chả mong thành tiên. Nhưng thiết tưởng đến năm 2013 thì cơ sự đã khá rõ ràng. Nhân loại đang hóa Tây để thành... quái!

(Thu Tứ)



Chế Lan Viên, “Đừng bo bo lấy gốc”



Chúng ta rất mừng khi thấy một nghệ thuật nào đó có gốc rễ sâu trong quá khứ dân tộc. Nhưng nghệ thuật cũng như cái cây vậy, nếu rễ ăn sâu nhưng cây đã ruỗng đã già thì có nghĩa gì. Theo tôi, không phải cái gì cổ nhất thì dân tộc nhất (...) Dân tộc, theo tôi nghĩ, cũng không bắt buộc là phải xuất xứ, sinh sản ngay từ trong dân tộc ấy...

... Ta hay nhầm lẫn “vin vào cái gốc”, “giữ vững cái gốc”, với “bo bo lấy gốc”. Bo bo lấy gốc thì không tiếp thu cái mới, tiếp thu hiện đại được! Mà “mới”, “hiện đại”, là nhu cầu cấp thiết của tất cả mọi ngành, cho mọi “sinh vật”, “nghệ thuật” nào muốn tồn tại (...)


(Trích “Múa rối và thơ”,
Tác Phẩm Mới số 58, 2-1976, in lại trong Các nhà văn nói về văn, nxb. Tác Phẩm Mới, VN, 1985, tr. 53. Nhan đề phần trích tạm đặt.)