Nói về thơ thì cuộc “vật lộn cùng hình thức” bắt đầu với việc chọn thể thơ. “Tứ quyết định thể”... Nhưng tứ hoàn chỉnh đã có đâu?! Thoạt tiên, nhà thơ chỉ mới có một bào thai tứ.(1)

Thiết tưởng trên thực tế kết quả chọn hình thức thường tùy thuộc vào:

- Trạng thái tâm hồn nhà thơ lúc đó.

- Gợi ý tình cờ lúc đó, chẳng hạn nhà thơ vừa đọc xong mấy bài lục bát nên thể lục bát đang nổi bật nhất trong lòng.

- Quyết tâm nào đó, như nhất định dịch thơ Đường thành thơ lục bát để so chơi!

Dĩ nhiên sau khi làm xong bài, hay được một số câu, nhà thơ có thể cảm thấy chọn lựa hình thức lần đầu là không ổn, và quyết định làm lại theo hình thức khác.

Còn điều này nữa. Đành mỗi thể thơ có một phong cách riêng. Nhưng cái sức diễn của mỗi thể nó vẫn luôn bất ngờ. Cứ thử làm theo thể ấy đi, biết đâu sẽ làm nên một bằng chứng về độ linh động của nó đấy. Như song thất lục bát ta quen nghĩ là chỉ thích hợp để diễn một tâm trạng (của cung nữ, chinh phụ v.v.), nhưng Tỳ Bà Hành và Trường Hận Ca cơ bản là kể chuyện, thế mà Phan Huy Vịnh và Tản Đà dịch ra song thất lục bát, vẫn hay tuyệt!

(Thu Tứ)

(1) Xem Rung Động Thơ và Lao Động Nghệ Thuật của Huy Cận.



Chế Lan Viên, “Vật cùng vỏ để nói được ruột”



Nội dung quyết định hình thức là vật lộn cùng hình thức để nói được nội dung.


(Trích “Nghĩ về nghề”,
Văn Học số 119, 4-11-1960, in lại trong Các nhà văn nói về văn, nxb. Tác Phẩm Mới, VN, 1985, tr. 53. Nhan đề phần trích tạm đặt.)