Có tự nhiên, hồn nhiên, thì mới nhập được chính mình vào trong nghệ phẩm. Nghệ phẩm giá trị, lột được tinh thần của cái gì đó, thực ra là nghệ phẩm nhập được chính tác giả vào trong nó.

(Thu Tứ)



Chế Lan Viên, “Đừng cố lộ, cũng đừng cố giấu”



“Trong lúc sáng tác ta đừng tìm cách để “lộ” cái ta ra, cũng đừng tìm cách “giấu” nó. Cứ tự nhiên, hồn nhiên (…) Thế rồi trong khi ta ngỡ là chỉ (…) thì ta đã vô tình (…) cả ta trong ấy”.


(Trích “Trao đổi”,
Văn Học số 142, 14-4-1961, in lại trong Các nhà văn nói về văn, nxb. Tác Phẩm Mới, VN, 1985, tr. 53. Nhan đề phần trích tạm đặt.)