Đoạn này nhớ mang màu tiếc:

“Thà khuyên chàng đừng chịu tước phong”.

Chinh phụ khe khẽ tiếc, rồi khe khẽ hỏi:

“Lòng chàng có cũng như lòng thiếp chăng”?

rồi khe khẽ “ví”:

“Lòng chàng ví cũng bằng như thế”...

Bao nhiêu bước thẫn thờ qua lại trên sân. Bao nhiêu đêm với chỉ trăng bên gối, thiếp đi, để “bừng mắt” thấy “sương gội cành khô”.

“Lạnh lùng thay (...)
Gió mây hiu hắt trên đầu tường vôi”...

Phải chi, phải không, chàng ơi.

(Thu Tứ)



Đ.T. Điểm / P.H. Ích, Chinh phụ (c. 297-320)



Lúc ngoảnh lại ngắm màu dương liễu (297)
Thà khuyên chàng đừng chịu tước phong
Chẳng hay muôn dặm ruổi giong
Lòng chàng có cũng như lòng thiếp chăng.

Lòng chàng ví cũng bằng như thế (301)
Lòng thiếp nào dám nghĩ gần xa
Hướng dương lòng thiếp như hoa
Lòng chàng lẩn thẩn e tà bóng dương.

Bóng dương để hoa vàng chẳng đoái (305)
Hoa để vàng bởi tại bóng dương
Hoa vàng hoa rụng quanh tường
Trải xem hoa rụng đêm sương mấy lần.

Chồi lan nọ trước sân đã hái (309)
Ngọn tần kia bên bãi đưa hương
Sửa xiêm dạo bước tiền đường
Ngửa trông xem vẻ thiên chương thẫn thờ.

Bóng Ngân hán khi mờ khi tỏ (313)
Ðộ Khuê triền buổi có buổi không
Thức mây đòi lúc nhạt nồng
Chuôi sao Bắc Ðẩu thôi đông lại đoài.

Mặt trăng tỏ thường soi bên gối (317)
Bừng mắt trông sương gội cành khô
Lạnh lùng thay bấy nhiêu thu
Gió mây hiu hắt trên đầu tường vôi.