Thực ra, hát dở thì thơ cũng mất, cứ hễ đem hát lên là nó mất!

Thơ... qua đời khi óc không tập trung vào thơ.

Muốn thơ sống với mình, phải tự miệng mình đọc thơ lên. Đọc, chứ không phải hát.

(Thu Tứ)



Nguyễn Văn Ngọc, “Hát ăn văn, âm nuốt nghĩa!”



Ta vẫn biết cái hát nó mà hay, thì nó ăn mất cả văn, cái âm nó mà giòn, thì nó nuốt mất cả nghĩa (...) Người hát mà hay, thì bài hát hoặc có dở (...) hồ dễ đã mấy ai để ý đến.


(Trích từ bài “Văn chương hát nói”, viết ở Hà Nội năm 1931, in lần đầu năm 1932 trong tập
Đào nương ca, in lại trong Mười thế kỷ bàn luận về văn chương, nxb. Giáo Dục, VN, 2007. Nhan đề phần trích tạm đặt.)