Xưa kia tuy ở ngay bên cạnh Trung Quốc khổng lồ, văn hóa Việt Nam vẫn giữ được bản sắc. Đó là nhờ văn hóa Trung Quốc đã không có cách gì để thâm nhập qui mô vào tận sau các lũy tre, nơi hầu hết người Việt Nam sinh sống.

Thời Bắc thuộc, cơ bản chỉ có quân Tàu đóng ở một số chốt, chứ không có dân Tàu qua đông đảo sống lẫn lộn với nhân dân ta ở nông thôn. Trong thời kỳ này, văn hóa Tàu truyền bá chủ yếu thông qua những người Việt hợp tác với giặc và qua những phụ nữ Việt lấy chồng Tàu. Do họ là một thiểu số, kết quả sau hơn một nghìn năm là văn hóa Việt Nam chẳng những không mất mà lại trở nên giàu hơn, khỏe hơn, nhờ đã thu vào và bản địa hóa một số yếu tố văn hóa Trung Quốc.

Sau Bắc thuộc, quần chúng Việt Nam coi như không còn tiếp xúc trực tiếp với văn hóa Trung Quốc nữa, chỉ có giới trí thức tiếp xúc gián tiếp thông qua sách vở. Từ khoảng cuối Trần đầu Lê, nho sĩ Việt Nam bắt đầu truyền bá văn hóa Trung Quốc trong nước mình. Nhưng lại nhờ họ là thiểu số, văn hóa Việt Nam tiếp tục tồn tại, cùng lúc thu vào một số yếu tố văn hóa Trung Quốc để tự bồi dưỡng y như xưa kia!

Ở ngay bên cạnh Tàu, có lúc bị Tàu chiếm hàng nghìn năm, mà không mất. Mà bây giờ lại đang nhanh chóng mất vào tay Tây ở xa lắc xa lơ!

Đó là bởi bao nhiêu hình ảnh hào nháng thấy trên truyền hình trên Mạng (để ý kỹ thuật tiến bộ giúp văn hóa Tây xâm lăng thành công bất chấp tường ngôn ngữ!), sự hiện diện của du khách và thương nhân Tây, những lời kể của người Tây gốc Việt và người Việt Nam có dịp qua Tây, tất cả cùng nhau làm cho đông đảo nhân dân ta trở nên vô cùng tự ti mặc cảm, nhầm tưởng cái gì của Tây cũng hay, đua nhau ruồng rẫy văn hóa dân tộc, tôn thờ văn hóa Tây, thậm chí tự ti tới tận màu tóc!

Đó cũng là bởi để hiện đại hóa kinh tế, đất nước Việt Nam đang tự lột xác, đang hết sức nhanh chóng từ một “nước quê” biến thành một “nước tỉnh”.(1) Môi trường sinh hoạt thay đổi, không đừng được con người sẽ đổi. Vẫn gọi là người Việt Nam, mà con cháu ta sẽ thấy xa lạ với văn hóa Việt Nam truyền thống…

Có điều này thực đáng buồn. Là cái khuynh hướng thay bài vị trên bàn thờ. Thấy xa lạ với văn hóa Việt Nam xưa là một chuyện, nhưng nó là của tổ tiên mình, tại sao không trân trọng nó mà lại đi trân trọng văn hóa Tây phương xưa?!!!

“Cuộc bể dâu” chỉ mới bắt đầu, mà “những điều trông thấy” đã đủ
tan nát lòng”.

(Thu Tứ)

(1) Xem bài “Thôi một nước quê” của TT.



Mịch Quang, “Dạy văn hóa dân tộc”




Chúng ta phải làm thế nào (để) học Mỹ về công nghiệp hiện đại mà vẫn bảo vệ được bản sắc dân tộc về văn hóa? Nếu không dạy cho lớp trẻ tự hào chính đáng về bản sắc văn hóa nghệ thuật dân tộc? Phải dạy, không còn cách nào khác. Dạy ở trường, trong câu lạc bộ, trên đường phố, dạy trên truyền thanh, truyền hình...


(Mịch Quang, “Bản sắc dân tộc - từ đâu đến đâu?”, trong
99 góc nhìn văn hiến Việt Nam, nhiều tác giả, nxb. Thông Tấn, 2006, tr. 344. Nhan đề phần trích tạm đặt.)