Đào Duy Anh đang nói về cái mà bây giờ ta quen gọi là “bản sắc văn hóa”. Vì nó có thể đổi, nên “bản” đây là trong một khung thời gian nào đó mà thôi. Nhưng trong văn hóa Việt Nam, có cái tính chất này hình như bất di bất dịch. Đó là tính “mềm như nước”.

Độ mềm, hay độ cứng, là một đặc tính giúp phân biệt các nền văn hóa. “Cứng như đá”, ngược hẳn với văn hóa Việt Nam, là văn hóa Tây phương. Cứng hơn ta nhưng mềm hơn Tây, là văn hóa Tàu.

Thực ra, hẳn ngay cả độ mềm / cứng cũng không bất di bất dịch, mà chẳng qua thay đổi chậm hơn hẳn các tính chất khác.

(Thu Tứ)



Đào Duy Anh, “Không phải bất dịch”



Đừng nên xem những tính chất ấy (tức những tính chất căn bản của văn hóa Việt Nam) là bất di bất dịch


(Đào Duy Anh,
Việt Nam văn hóa sử cương (1938), ấn bản nxb. TPHCM, 1992, tr. 25. Nhan đề phần trích tạm đặt.)