Những nghệ phẩm khuyết danh đặc biệt giá trị có lẽ thường là công trình tập thể hoàn thành sau một thời gian khá dài: ai đó sáng tạo, rồi ai ai đó nhuận sắc đi nhuận sắc lại, cho đến khi không ai thấy cần thay đổi gì nữa hoặc mọi thay đổi không còn được số đông chấp nhận nữa...

Lối sáng tạo nghệ thuật nói trên có ưu điểm hiển nhiên. Tuy vậy, nó không chắc hay hơn lối ngược lại: chỉ đúng một người làm, trong thời gian ngắn, cấm không ai được sửa!

Ca dao, dân ca, nhiều bài nhiều điệu thật hay. Nhưng cũng không hay hơn, chẳng hạn, thơ Nguyễn Bính, nhạc Phạm Duy.

Thế là nghĩa lý gì? Tại sao nhiều, lâu, lại không hơn một, mau?!

Thiết tưởng trước tiên vì, tuy một nhưng là một “lớn”, và sau đó vì, sáng tạo nghệ thuật không phải cứ hễ sửa đi sửa lại thì nhất định hơn, kể cả do chính tác giả sửa!

Dù “hun đúc lâu dài có khi trải qua hàng thế kỷ” hay lửa nhanh nhanh, muốn có “sức vang dội sâu xa” chắc chắn nghệ phẩm nào cũng phải chứa trong nó thứ văn hóa hàng nghìn năm.

(Thu Tứ)



Hoài Thanh, “Đúc hàng trăm năm...”



Trong văn học nghệ thuật, những cái có sức vang dội sâu xa thường không phải chỉ do công phu trong chốc lát tạo nên mà phải gắn với cả một quá trình hun đúc lâu dài có khi trải qua hàng thế kỷ. Tại sao một câu ca dao, một điệu hò Huế, một điệu xẩm xoan lại thấm sâu vào con người ta như vậy (...) Không những nó có thể gợi lên những kỷ niệm thời thơ ấu, tiếng ru của một bà mẹ, hình ảnh một ngọn tre, không khí một buổi chiều, nó còn nói được những gì rất mến yêu mà ta không rõ lắm.


(Trích từ
Tuyển tập Hoài Thanh, tập II, nxb. Văn Học, VN, 1982, tr. 236. Nhan đề phần trích tạm đặt.)