Văn hay có hơn một loại.

Có loại văn hay mà lời không đẹp. Lời đây chẳng qua phương tiện được người viết khéo léo sử dụng để chở cảm nghĩ. Đón cảm nghĩ xong người đọc quên lời, như người ăn mía nhả bã! Văn hay ấy không phải là hoa.

“Văn hay hoa”, thường gọi là thơ. Cũng như hoa phải ngắm mới thưởng thức được, thơ phải đọc mới thưởng thức được. Thơ hễ quên lời thì mất!

Cây nở hoa theo mùa. Người nở đóa lời không mùa, cứ lúc nào ngẩn ngơ là lại nở!

(Thu Tứ)



Hoài Thanh, “Nở một đóa lời”



Một bài văn hay là một bông hoa


(Đăng báo
Tràng An, số ra ngày 15-8-1935, in trong Tuyển tập Hoài Thanh, tập II, nxb. Văn Học, VN, 1982, tr. 262. Nhan đề tạm đặt.)