Cũng tiếng gọi đò ban đêm, mà Tú Xương nghe ra tiếng ếch, còn Phùng Cung lại “trông” ra sợi chỉ căng ngang sông!

Có phải người gọi đứng bên này, gần ông Tú, thì tiếng nghe to giống tiếng ếch. Còn nếu người gọi ở mãi bên kia sông, thì tiếng mảnh đi, hóa như sợi chỉ chới với tìm lỗ tai... Phùng Cung mà chui vào.

Bài thơ vỏn vẹn 15 chữ, ngắn hơn cả bài
haiku.

(Thu Tứ)



Phùng Cung, “Đò khuya”



Ðêm về khuya
Trăng ngả màu hoa lý
Tiếng gọi đò
Căng chỉ ngang sông.