Đó, nhà phê bình đi tìm cái đẹp trong nghệ thuật không phải là chỉ để thưởng thức. Nếu chỉ thưởng thức thì đâu phải là làm việc! Tìm thấy nó rồi, “lấy hồn tôi hiểu hồn người” xong rồi, thì ta phải cố xây một cái cầu cho bao nhiêu tâm hồn khác cũng đến được với tâm hồn mà ta đã hiểu. Viết lời bình lả xây cầu ấy. (Thu Tứ)



Hoài Thanh, “Nối hồn với hồn”




(...) làm cái công việc rất đẹp đẽ nối những tâm hồn với những tâm hồn.


(
Tuyển tập Hoài Thanh, tập II, nxb. Văn Học, 1982. Nhan đề phần trích tạm đặt.)